X

Showing posts with label LỪA kiểu Ba Tàu. Show all posts
Showing posts with label LỪA kiểu Ba Tàu. Show all posts

Monday, February 15, 2016

Tổ Chức Từ Thiện Nhưng Không Làm Việc Từ Thiện

 

 

From: "tapchidatme
 Sent: Sunday, February 14, 2016 5:14 PM
Subject: Re: Tổ Chức Từ Thiện Nhưng Không Làm Việc Từ Thiện (Tuyết Duơng &tí đô sưu tầm)

Hai hội từ thiện lớn tại nuóc Mỹ và trên thế giới: U.S.C.C và Caritas, cả hai đều thuộc của Công giáo, không thấy nói đến trong bài nầy.
Đây là một hãnh diện cho GH Công giáo. Những người đang đánh phá Thiên Chúa giáo, đừng vì tự ái nhỏ nhen, ganh tỵ cóc nhái để cố bôi bác những điều tốt của Thiên Chúa giáo đã, đang và sẽ làm cho nhân loại.
HS



From: Hinh Tran <
Sent: Sun, Feb 14, 2016 2:01 pm
Subject: Fwd: Tổ Chức Từ Thiện Nhưng Không Làm Việc Từ Thiện (Tuyết Duơng &tí đô sưu tầm) 

Tổ Chức Từ Thiện Nhưng Không Làm Việc Từ Thiện

Người Mỹ sẵn lòng mở hầu bao cho tiền những tổ chức từ thiện, như những tổ chức chữa bệnh hiểm nghèo, cứu giúp người nghèo, cứu trợ thương phế binh, và cưú trợ nạn nhân thiên tai. Nhưng trong thực tế nhiều kẻ gian đã dựng ra những tổ chức từ thiện “ma” để thu hút tiền đóng góp của ngườii hảo tâm. Mời bạn đọc xem qua một số trường hợp từ thiện ma dưới đây.

NGƯỜI MỸ RẤT TỐT BỤNG TRONG VIỆC CHO TIỀN NGƯỜI NGHÈO KHÓ, GẶP HOẠN NẠN.           

Năm ngoái, chúng ta cho các tổ chức từ thiện hơn $358 tỉ đô la. Đa số tổ chức từ thiện Mỹ đều là những cơ quan có trách nhiệm, làm việc tốt, và  làm nhiều công tác phục vụ nhân loại. Nhưng đôi khi, số tiền đóng góp của chúng ta bị sử dụng phí phạm, hay bị lạm dụng để dùng vào việc riêng của ban quản trị.

Khi chuyện lạm dụng xảy ra, mọi người đều bị thiệt thòi. Người nghèo khó không được hưởng phúc lợi của qũi từ thiện. Chính phủ bị thiệt thòi vì chính phủ không thể lấy tiền thuế trên số tiền này, nhiều tổ chức từ thiện chính đáng khác bị mất ưu đãi này, không nhận được tiền đóng góp, và nhiều người tốt bụng trở nên dè dặt, ngần ngại không muốn cho tiền.

Hầu hết những tổ chức từ thiện nêu ra trong bài báo này không nhắm mục đích lợi dụng tấm lòng tử tế của cơ quan từ thiện. Nhưng có một tổ chức, hoạt động của họ khiến phải đặt nghi vấn về cách thức điều hành của những tổ chức này. Chúng tôi viết ra dưới đây bốn điều mà những tổ chức từ thiện cần phải tránh, đừng làm những việc gian trá, phí phạm:

CANCER FUND OF AMERICA: Lấy Tiền Công Chúng Đóng Góp Để Ăn Chơi Phúng Phí.

Cho đến lúc gần đây, hẳn là qúi vị độc giả từng nhận được điện thoại xin tiền nhân danh Quỹ Ngăn Ngừa Bệnh Ung Thư, hay Cancer Fund of America - một tổ chức từ thiện đặt trụ sở ở Knoxville, Tennessee. Tổ chức này có ba chi nhánh phụ mang tên Cancer Support Service, The Breast Cancer Society và Children’s Cancer Fund of America. Họ khoe rằng đây là tổ chức hoạt động hữu hiệu nhất, lớn nhất nuớc Mỹ trong mặt trận phòng chống bệnh ung thư.

Cơ quan từ thiện hứa trợ giúp trực tiếp cho bất cứ ai sống trên lãnh thổ Hoa Kỳ đang phải  chịu đựng một trong 240 loại ung thư. Bản đề cương của tổ chức qui định hoạt động bao gồm việc đưa bệnh nhân đi chữa hóa trị, cho tiền bệnh nhân mua thực phẩm, và cung cấp thuốc giảm đau cho trẻ em bị đau đớn vì ung thư.

Nhưng bạn không ngờ rằng tất cả số tiền bạn cho tổ chức từ thiện này chỉ có 3% là đến tay bệnh nhân bị ung thư. Cơ quan Federal Trade Commission (FTC) mở cuộc điều tra và tìm ra sự thực đau lòng kể trên. Cơ quan này kiện tổ chức từ thiện về tội gian trá bởi vì những dịch vụ như chở người bệnh đi chữa hóa trị, hay cho uống thuốc giảm đau không hề xảy ra.

Thay vào đó, cơ quan từ thiện mệnh danh là Cancer Fund of America chỉ cung cấp những gói quà nhỏ gồm vài cái bánh bích qui cho trẻ em, vài lọ dầu gội đầu cỡ nhỏ như ở trong khách sạn, và vài cục pin để dùng cho đèn bấm. Loại thuốc duy nhất họ cung cấp cho người bệnh là những gói thuốc mẫu do các công ty dược phẩm tặng, và họ đem gửi cho những nước chậm tiến. Thậm chí có thuốc người bị bệnh ung thư không nên dùng.

97%  phần tiền còn lại của những khoản đóng góp đem đi đâu? Theo cơ quan Điều Tra Liên Bang Federal Trade Commission (FTC), số tiền lớn đó được dùng để trả lương hậu hĩ cho ban điều hành quỹ từ thiện. Người lãnh lương nhiều nhất là ông James T. Reynolds Sr., sáng lập viên ra tổ chức, và bà con, bạn bè trong gia đình của ông.  Họ dùng tiền quỹ đi chơi Disney World, mang theo người hầu, vú em có trả lương. Họ rủ nhau đi chơi Las Vegas.

Trả tiền học đại học cho vài nhân viên làm việc cho quỹ. Mua 10 xe hơi. Trả tiền lệ phí gia nhập hội tìm bạn tình trên mạng. Tổ chức đi chơi dài ngày bằng tầu thủy (cruise). Ngoài những mục chi tiêu phung phí kể trên, họ dùng gấp đôi số tiền chữa bệnh ung thư cho trẻ em để trả lương cho  con cái của gia đình Reynolds, con dâu, con rể, và những người trong hội thánh, bạn bè họ mướn vào làm trong quỹ.

Ví dụ con trai của ông Reynolds lãnh lương $371,000 trong năm 2010, với chức vụ Chủ tịch tổ chức Breast Cancer Services.

Theo cơ quan FTC, tổ chức từ thiện của gia đình Reynolds hoạt động rất cẩu thả, lạm quyền, không sổ sách, thù đáp người trong tổ chức bằng những số tiền to lớn. Họ sử dụng tiền đóng góp của người hảo tâm một cách phí phạm, vô lý. Trong bốn năm từ 2008 đến 2012, họ quyên góp được $187 triệu đô la của những nhà hảo tâm không hoài nghi việc làm của họ. Câu hỏi đặt ra là làm cách nào những tổ chức từ thiện lưu manh này có thể né tránh được sự kiểm soát của chính phủ.

Bà Tracy Thorleifson, luật sư của cơ quan FTC trong vụ này nói rằng chính phủ liên bang bị trói tay khi muốn điều tra những gian lận của tổ chức từ thiện. Bà nói: “Không có luật liên bang nào ngăn cấm tổ chức từ thiện nói láo đối với người cho họ tiền.”. Việc truy tầm, khám phá sự gian dối, lừa gạt của những tổ chức từ thiện hoàn toàn tùy thuộc vào luật tiểu bang ở điạ phương, và những đạo luật vá víu, không thống nhất.

Chính vì thiếu thẩm quyền tài phán đối với tổ chức từ thiện, cơ quan FTC phải tìm cách chứng minh cho được tổ chức Cancer Fund of America và các chi nhánh phụ không hề là một tổ chức từ thiện. Họ chỉ là những công ty hoạt động với mục đích làm giầu cho người lãnh đạo công ty. Hồi tháng Sáu năm ngoái, hai tổ chức phụ thuộc của Cancer Fund of America từ chối nhận tội làm sai trái, song đồng ý thu xếp  bồi thường ngoài tòa án:

Theo đó, hai tổ chức sẽ phải đóng cửa, và bồi hoàn tiền quyên góp. (Ông Reynolds từ chối bình luận về việc ra tòa của tổ chức Cancer Fund of America. Riêng ông vẫn tiếp tục điều hành hoạt động của Quỹ này.). Nhưng chưa chắc tay chân của gia đình Reynolds đã chịu thua, ngưng làm việc phi pháp. Bà Sandra Miniutti, Chủ tịch tổ chức Charity Navigator, chuyên theo dõi việc làm xấu xa của tổ chức từ thiện, nói rằng: “Họ gian hùng lắm. Họ sẽ đẻ ra ra tổ chức mới, sau khi bị đóng cửa.”.

Thực vậy, vào năm 2011, cô con dâu của bà vợ đầu tiên của ông Reynolds, tên là Jula Connatser, trước đây từng làm việc cho Cancer Fund of America đứng ra lập một tổ chức từ thiện riêng, lấy tên là American Association for Cancer Support. Tổ chức này không có tên trong danh sách bị cơ quan FTC kiện, nhưng đang bị tiểu bang Tennessee điều tra. Hiện nay tổ chức này chưa làm điều gì sai phạm, và vẫn tiếp tục tự do hoạt động ở Knoxville. 

THE AMERICAN RED CROSS  Hỏi đến số tiền lạc quyên để ở đâu, làm gì, không ai trả lời được

Ngay cả những tổ chức từ thiện nổi tiếng, có uy tín cũng làm cho công chúng thất vọng vì họ không công khai nói rõ cho mọi người biết sẽ dùng tiền lạc quyên để làm gì.

Khi trận động đất rất mạnh,  ở mức độ 7.0  đánh vào đảo Haiti năm 2010, giết chết 100,000 người và khiến cho hơn một triệu người mất nhà cửa, người Mỹ hảo tâm mau chóng rút hầu bao đóng góp tiền cứu trợ. Họ gửi rất nhiều tiền đến Hội Hồng Thập Tự Mỹ- American Red Cross.

Sau một thời gian lạc quyên, một số tổ chức từ thiện ngưng xin tiền cứu trợ động đất, vì đã đầy ngân qũi. Riêng tổ chức Red Cross America vẫn tiếp tục hăng hái vận động để xin tiền cứu trợ. Kết quả là họ nhận được $448 triệu đô la, nhiều hớn bất cứ một tổ chức từ thiện nào khác. Một năm sau ngày thiên tai xảy ra, tổ chức American Red Cross  tuyên bố họ sẽ bỏ ra $100 triệu để xây cất những căn nhà vững chắc cho dân Haiti ở, và xây dựng những cộng đồng dân cư mới.

Bốn năm sau hai hãng truyển thông NPR và ProPublica đưa ra lời tố cáo nặng nề: Mặc dù đã chi tiêu ra gần nửa tỉ đô la, nhưng tổ chức American Red Cross chỉ xây được có sáu căn nhà mới ở Haiti. Tổ chức Red Cross gỉai thích rằng đó chỉ là sáu căn nhà tiên phong, làm thử. Nhưng rồi nhiều chuyện xảy ra ở Haiti như bệnh dịch tiêu chảy, hệ thống bằng khoán nhà đất gặp rắc rối, tham nhũng và mất an ninh, nên chương trình xây nhà phải tạm ngưng. Lối giải thích của American Red Cross không làm cho người phản đối hài lòng.

Thay vì công khai đưa trình giấy tờ sổ sách, tổ chức này chỉ phân loại chi tiêu vào những hạng mục tổng quát. Phát ngôn viên của tổ chức nói rằng công chúng không muốn đọc những con số chi tiết. 

Đa số khoản chi tiêu về xây nhà cho nạn nhân động đất ở Haiti được phân phát cho gần 50 nhóm công tác cứu trợ, chẳng hạn như Habitat for Humanity và Save the Children. Mỗi nhóm xớt đi một số tiền khá lớn để dùng vào chi phí điều hành.

Nhóm truyền thông NPR và ProPublica nêu ra một trường hợp điển hình, đó là trường hợp American Red Cross trao cho tổ chức International Federation of the Red Cross (IFRC)  số tiền $6 triệu đô la, nhưng tổ chức IFRC dùng ngay 26% số tiền nhận được để dành cho chi phí điều hành. Lẽ ra mọi tổ chức từ thiện chỉ được dùng tối đa 9% tiền quyên góp cho việc thực hiện chương trình cứu trợ.

Trong một trường hợp khác, chính tổ chức American Red Cross lấy ra 24% tiền được chia để dùng cho chi phí điều hành.

Như vậy tiền quyên góp có được dùng một cách chính đáng cho việc cứu trợ nạn nhân động đất hay không? Rõ ràng là họ đã chi tiêu phung phí, không chính đáng. Thượng Nghị Sĩ Charles Grassley đặt câu hỏi muốn xem hồ sơ giấy tờ chi tiết về việc chi tiêu. Họ đồng ý trình bầy trong cuộc điều trần, nhưng yêu cầu đừng công bố cho công chúng biết bởi vì họ đã có những mặc ước với những công ty, nhóm công tác hợp tác với họ. TNS Grassley kết luận như sau: “ Khó mà biết được Red Cross đã phân phối tiền cứu trợ như thế nào.”. Thực vậy, mọi người đều chịu thua không thể biết rõ việc làm của Red Cross trong vụ này.

Bà Eileen Heisman, Chủ tịch tổ chức National Philanthropic Trust  nhận xét như sau: “Một trong những điều mà công chúng mong tổ chức từ thiện phải làm cho được là tính chất minh bạch. Theo tôi nghĩ trong vụ này, mặc dù tổ chức Red Cross là một cơ quan từ thiện tốt, nhưng họ phải trả lời nhiều câu hỏi nghi vấn liên quan đến việc chi tiêu của họ.”.

COMMUNITY CHARITY ADVANCEMENT: Sổ sách về tiền bạc rối tung như một bãi sình lầy.

Chi phí điều hành là khoản chi tiêu sinh tử của các tổ chức từ thiện. Nhưng nhiều tổ chức tìm cách dùng khoản chi phí này để che dấu những khoản chi khác.

Tổ chức Community Charity Advancement có trụ sở ở Pompano Beach, tiểu bang Florida. Công tác họ phục vụ là “cung cấp dịch vụ y tế, sản phảm y khoa và những giúp đỡ cần thiết cho các nước nghèo khó ở Trung và Nam Mỹ, đồng thời giúp đỡ nghiên cứu bệnh ung thư vú, trợ giúp nạn nhân hoả hoạn”.

Tổ chức này hoạt động dưới nhiều danh nghĩa khác nhau để hoàn thành sứ mạng của họ. Hồ sơ khai thuế năm 2013 của tổ chức này khiến mọi người kinh ngạc: 91% tiền chi tiêu dùng vào chi phí điều hành hoạt động của tổ chức. Theo tổ chức Charity Watch, chi phí điều hành không được quá 9%.

Ít ra thì tổ chức Community Charity Advancement  cũng tỏ ra công khai về việc làm thiếu hiệu quả của mình. Nhiều tổ chức khác gian dối khéo léo hơn. Nguyên tắc kế toán cho phép họ gộp chung những chi phí xin tiền vào chi phí điều hành chương trình. Nếu chi phí xin tiền lớn, thì tiền điều hành cũng tốn kém nhiều.

Ông Daniel Borochoff, chủ tịch tổ chức Charity Watch kể lại rằng nguyên tắc trên đưa đến tình huống ngộ nghĩnh như sau:”Một tổ chức từ thiện gọi điện thoại đến nhà bạn trong giờ ăn bữa tối để xin tiền bạn cứ trợ nạn nhân ở Sudan, hay yêu cầu bạn treo cờ trước cửa nhà để tỏ lòng yêu nước. Sau đó họ phù phép biến việc gọi điện thoại xin tiền thành chi phí điều hành.”.

Kỹ thuật biến hoá về kế toán kể trên gây ảnh hưởng rất lớn về bản chất thực sự của tổ chức từ thiện. Tổ chức từ thiện Police Protective Fund nói rằng họ dùng 48% tiền quyên góp vào chi phí điều hành, để thực hiện công tác. Nhưng khi tổ chức Charity Watch điều tra sổ sách thì thấy rằng thực ra chỉ có 7% chi phí đáng gọi là thuộc chi phí điều hành mà thôi.

Chỉ riêng việc nghiên cứu tiền chi phí điều hành, hay còn gọi là “overhead expenses” cũng giúp chúng ta đánh giá chất lượng làm việc của tổ chức từ thiện. Đã gọi là từ thiện, phải là non-profit, vậy mà chi phí điều hành còn hao tốn hơn cả những tổ chức “for-profit” nhằm kiếm lời, như thế thì làm từ thiện để làm gì? Để trục lợi hay chăng?. Ông Tim Delaney, chủ tịch tổ chức National Council of Nonprofits nhận xét: tiền overhead là cái gì đó rất “bí hiểm”, nhiều tổ chức cứ liệt kê vào khoảng từ 25% đến 35%. Như vậy thì còn gì là làm từ thiện nữa.

OPTIMAL MEDICAL FOUNDATION  Tiền quyên góp bị kẻ trung gian lấy gần hết

Khi người gọi điện thoại đến nhà bạn vào vào giờ ăn tối, và xin tiền bạn cho hội từ thiện, người đó sẽ thao thao bất tuyệt nói về những việc làm tốt đẹp của tổ chức.Họ nói một cách tự tin như: “việc làm của chúng tôi…”, và “sứ mạng của chúng tôi là…”.  Nhưng trong thực tế bạn có thể ngờ rằng đương sự không hề biết một ai trong hội từ thiện đó, và họ cứ khơi khơi nói như là người làm việc trong hội. Người gọi đến xin tiền bạn thực ra đang làm việc cho một hãng tư chuyên đi xin tiền cho các hội từ thiện.

Hàng ngàn hội từ thiện sử dụng “công ty trung gian”, gọi là “telemarketing” để lo việc xin tiền, và họ lấy tiền hoa hồng. Tiền hoa hồng này rất cao, thường từ 65% đến 95% số tiền quyên góp. Do đó, hội từ thiện chỉ còn một số tiền rất nhỏ để lo việc từ thiện.

Lấy ví dụ trường hợp Hội Tương Trợ Lính Cứu Hỏa và Cán Sự Y Tế- Association for Firefighters and Paramedics, năm 2012, họ trả cho công ty phụ trách xin tiền đến 90% số tiền quyên góp.

Một trường hợp khác là hội từ thiện Optimal Medical Foundation, tổ chức này cũng phụ trách việc làm của Breast Cancer Research và Childhood Disease Research Foundation.

Theo cuộc điều tra của báo Tampa Bay Times và tổ chức Center for Investigative Reporting, hội từ thiện kể trên có trụ sở ở tiểu bang Michigan quyên góp được $7.6 triệu đô la trong thời gian từ  2003 đến 2012 qua hình thức muớn công ty điện thoại xin tiền khắp mọi nơi. Hậu quả là chỉ có 3% số tiền lạc quyên được dùng cho sứ mạng cao cả của hội đề ra: Nghiên cứu bệnh ung thư và những căn bệnh của trẻ em.

Thậm chí tổ chức National Rifle Association- Hiệp Hội Súng  Trường, một tổ chức vận động hành lang rất mạnh, cũng dùng bọn chuyên môn đứng ra xin tiền. Văn phòng Bộ Tư Pháp tiểu bang New York cho biết trong năm 2013, NRA  thuê công ty InfoCision đứng ra xin tiền giúp. Cứ $100 xin được, NRA cho công ty này $59 đô la.

Thuê muớn trung gian thứ ba đứng ra xin tiền giúp là việc làm hợp pháp, và chính đáng. Bởi vì nhiều khi hội từ thiện không có đủ nhân viên làm việc xin tiền, và muớn tổ chức trung gian it tốn kém hơn là thuê nhân viên làm việc toàn thời gian. Nhưng đa số người cho tiền đều ngần ngại khi thấy tiền mình cho bị đem chia sẻ cho những tổ chức làm việc vì kiếm lợi. 

Trong việc thuê mướn công ty xin tiền qua điện thoại, có tiểu bang buộc phải báo cáo số tiền xin được, và chi phí trả cho người xin tiền dùm. Nhưng cũng có tiểu bang không đòi hỏi việc báo cáo. Đa số công ty telemarketing, xin tiền bằng điện thoại, đều nói láo.

Rốt cuộc tất cả tùy thuộc vào sổ sách kế toán của hội từ thiện có kê khai rõ hay không. Về điểm này, sổ sách giấy tờ phức tạo vô cùng, đòi hỏi trình độ chuyên môn cao mới hiểu rõ ngọn ngành. Chính vì vậy, bà Miniutti của tổ chức Charity Navigator cho rằng: “Phần lớn số tiền quyên góp rơi vào tay kẻ trung gian, tức là các công ty telemarketing.”

CHO TIỀN CÁC HỘI TỪ THIỆN không nhất thiết phải lâm vào hoàn cảnh bị lừa gạt nặng đến như vậy. Song nếu chúng ta chấm dứt không cho tiền hội từ thiện chỉ vì một vài con sâu làm rầu nồi canh, là thái độ vô trách nhiệm. Đúng như ông Delaney của tổ chức National Council of Nonprofit từng nói: “Những người đầu tiên sẵn lòng đứng ra tiếp cứu thiên tai, hoạn nạn của đất nước, của xã hội chính là các hội từ thiện.”.

Như vậy chúng ta nên tiếp tục giúp tiền cho các hội từ thiện...nhưng cần phải thận trọng.

NÊN CHO TIỀN MỘT CÁCH KHÔN NGOAN
● Nên chọn lựa kỹ càng mục tiêu bạn muốn tặng tiền
● Nên cho vài hội từ thiện lớn, chớ nên cắt nhỏ ra làm nhiều hội khác nhau.
● Không bao giờ cho tiền qua điện thoại
● Theo dõi việc chi tiêu của hội từ thiện
● Nên lắng nghe tin tức của các tổ chức theo dõi việc làm các hội từ thiện

Nguyễn Minh Tâm  dịch theo Reader’s Digest tháng 1/2016




__._,_.___


Posted by: <vneagle_1

Friday, January 22, 2016

Chuyên gia nói gì về loại nấm 'lạ' ở Huế?



From: Hien Do <
Sent: Thursday, January 21, 2016 6:02 PM
Subject: 1 DĐKTTG Chuyên gia nói gì về loại nấm 'khủng' ở Huế?


Chuyên gia nói gì về loại nấm 'lạ' ở Huế?


Tiền Phong 2016/01/21 
Nấm tại vườn khi đủ lớn có đường kính từ 35 đến 40cm, cao khoảng 20cm và nặng từ 2 đến 2,5kg. Nấm mọc nhiều tại vườn trồng cây bưởi thanh Trà của ông Đặng Sau (đường Lương Quán, phường Thủy Biều, TP Huế).
Chuyên gia nói gì về loại nấm 'khủng' ở Huế?
Hàng trăm cây nấm khổng lồ đã mọc lên tại vườn Thanh Trà của ông Sau.
Sau đợt mưa kéo dài tại Huế mấy ngày qua thì khu vườn trồng thanh trà của ông Đặng Sau mọc lên loại nấm khổng lồ với số lượng hàng trăm cây. Điều này đã gây sự tò mò cho người dân và du khách, khiến mấy ngày gần đây có nhiều người đổ về khu vườn nấm để xem tận mắt.
Qua quan sát ban đầu thì nấm có màu vàng nhạt, giống màu của trái thanh trà. Tai nấm dày, có đường kính 35 đến 40cm, cao khoảng 20cm, khi đạt đủ kích cỡ thì nặng lên tới 2,5 kg. Nấm bắt đầu mọc cách đây 1 tháng, sinh trưởng khoảng 15 ngày là chết, khi chết có mùi hôi khó chịu.
Khi được hỏi thì người dân quanh đây không biết đây là loại nấm gì vì vậy cũng không biết độc hay không? Nấm thường mọc chung cùng một chỗ 2 đến 3 cây. “Tôi ở đây đã mười mấy năm nhưng mới được thấy loại nấm này đầu tiên, năm ngoái có vài cây tưởng chỉ là bình thường, năm nay mọc nhiều quá nên tôi mới để ý” - ông Tôn Thất Dương Đôn (43 tuổi, người dân sống tại đây) cho biết.
Sau khi hỏi nguyên do thì một hộ trồng thanh trà tại đây cho hay, từ khi bón phân thì những gốc thanh trà phát triển kém dẫn tới chết. Cây nấm khổng lồ mọc ra từ rễ cây thanh trà.
“Thời gian trước, khi ở đây trồng đậu với mè đâu có thấy nấm này mọc, có hôm tôi đào thử thì thấy rễ cây nấm bắt nguồn từ rễ cây thanh trà đã chết khi trước, rễ nấm ăn sâu xuống dưới đất cả mét ấy chứ”, bà Nguyễn Thị Gái, hộ dân trồng thanh trà chia sẻ.
Chuyên gia nói gì về loại nấm 'khủng' ở Huế?
Nấm "khủng" thường mọc 2 đến 3 cây mỗi chỗ.
Ông Đặng Sau, chủ vườn thanh trà cho biết: “Tui trồng thanh trà bao nhiêu năm nay thì cứ đến mùa mưa phùn Huế thì nấm lại mọc lên, mọc nhiều nhưng mà tôi không biết đó là nấm gì”.
Nhiều người vì hiếu kỳ đã đến tận nơi để “mục sở thị”. Ông Lê Cảnh Nghĩa (68 tuổi, trú tại đường Bùi Thị Xuân, TP Huế) mặc dù đang nằm viện nhưng vì tò mò đã gắng ngồi dậy, tự chạy xe máy lên vườn ông Sau để được chứng kiến loại nấm kỳ lạ này.
Tuy nhiên qua trao đổi với PV sáng 20/1, PGS.TS. Ngô Anh, chuyên gia về nấm, giảng viên khoa Sinh học, trường ĐH Khoa học Huế cho hay, qua hình ảnh trên mạng thì đây là loại nấm Boletus - là một loại nấm bình thường. Nấm tuy có kích cỡ to hơn so với các nấm khác nhưng khi có điều kiện khí hậu ẩm, thổ nhưỡng thích hợp là mọc.
“Đây là một hiện tượng bình thường. Tuy nhiên vì nấm mọc ở khu dân cư, do nhiều người lần đầu thấy nên tưởng lạ, chứ nấm này hay mọc nhiều trong các rừng thông. Tại Huế nấm này cũng mọc nhiều ở các rừng thông. Tuy nhiên để biết nấm có giá trị kinh tế hoặc ăn được hay không thì cần phải lấy mẫu về làm thí nghiệm” – PGS. Ngô Anh cho biết.
Chuyên gia nói gì về loại nấm 'khủng' ở Huế?
Tai nấm dày và to hơn cả bàn tay giang rộng.
Chuyên gia nói gì về loại nấm 'khủng' ở Huế?
Cây nấm khủng cao khoảng 20cm.
Chuyên gia nói gì về loại nấm 'khủng' ở Huế?
Nếu đạt đủ kích thước thì nấm có trọng lượng 25kg.
Chuyên gia nói gì về loại nấm 'khủng' ở Huế?
Ông Lê Cảnh Nghĩa (68 tuổi) trú tại đường Bùi Thị Xuân, TP Huế mặc dù đang nằm viện nhưng vẫn tự chạy xe tới xem vườn nấm “khủng” vì hiếu kỳ.
Chuyên gia nói gì về loại nấm 'khủng' ở Huế?
Nấm "khủng" thường mọc 2 đến 3 cây mỗi chỗ.
Chuyên gia nói gì về loại nấm 'khủng' ở Huế?
Tai nấm dày và to hơn cả bàn tay giang rộng.
Chuyên gia nói gì về loại nấm 'khủng' ở Huế?
Cây nấm khủng cao khoảng 20cm.
Chuyên gia nói gì về loại nấm 'khủng' ở Huế?
Nếu đạt đủ kích thước thì nấm có trọng lượng 25kg.
Chuyên gia nói gì về loại nấm 'khủng' ở Huế?
Ông Lê Cảnh Nghĩa (68 tuổi) trú tại đường Bùi Thị Xuân, TP Huế mặc dù đang nằm viện nhưng vẫn tự chạy xe tới xem vườn nấm “khủng” vì hiếu kỳ.

Hình ảnh nội tuyến 1




-




__._,_.___

Posted by: <vneagle_1


Wednesday, October 21, 2015

500 thạc sĩ, tiến sĩ "dởm" đang làm gì và ở đâu?


 
   Văn Quang - Viết từ Sài Gòn ngày 19.10.2015  

                        
                  500 thạc sĩ, tiến sĩ "dởm" đang làm gì và ở đâu?

                                          

Chuyện đáng nói là ở VN ngày nay vẫn còn vô số những ông tiến sĩ “dởm”, loại tiến sĩ có bằng cấp từ nước ngoài cấp hẳn hoi nhưng là ở những trường không được công nhận.
Thí dụ ở Mỹ có tới 21 trường không được công nhận, còn nhiều ông chẳng biết sang các nước nhỏ khác có học hành gì không cũng có cái bằng tiến sĩ mang về làm mưa làm gió ở VN. Ngoài ra đã từ lâu mọi người đều biết ở VN có hàng chục “cơ sở” làm bằng bác sĩ giả, viết luận văn đề án tiến sĩ giùm.

Thế nên người ta gọi là “lò ấp tiến sĩ”, cứ vài tháng cho ra một lứa như gà ấp trứng. Loại bằng giả này quá nhiều, hầu như không thể kiểm soát nổi, có thể hiện nay loại đó còn chui vào trong các cơ quan công quyền, các trường đào tạo chuyên nghiệp hoặc đủ mọi thứ công ty nhà nước.

TP Sài Gòn đã cho “ra lò” 300 thạc sĩ, 200 tiến sĩ 'dởm'

Nguy hiểm hơn nữa, theo báo Người Đưa Tin ngày 17-4-2014, chỉ tính riêng một cơ sở nước ngoài liên kết đào tạo với Việt Nam mà trụ sở đặt tại TP. Sài Gòn đã cho ra thị trường 300 tấm bằng thạc sỹ và 200 tấm bằng tiến sỹ "dởm".
Lợi dụng khát khao có được tấm bằng, học vị quốc tế của người Việt, nhiều cơ sở đào tạo, trường đại học "dởm" của Mỹ đã xuất hiện và cho ra lò hàng loạt tấm bằng không có giá trị.

Vụ việc của ông Trần Đình Sơn (Hiệu trưởng trường cao đẳng nghề Du lịch Đà Lạt) là một trong những trường hợp điển hình, bị phát hiện sử dụng học vị của trường đại học "dởm". Điều đáng lo ngại, rất có thể có những cán bộ làm việc trong các cơ quan nhà nước sử dụng bằng cấp, học vị quốc tế "dởm" này... Dư luận đang um xùm về Trần Đình Sơn thì gần đây nhất, vào đầu tháng 10 này, lại có một ông tiến sĩ dởm bị cơ quan chức năng VN điều tra.

Bước đường lập nghiệp của ông tiến sĩ dởm

Cũng chỉ ví cái tật thích “nổ” của ông “Viện trưởng Viện Chiến lược kinh tế xã hội” mà ông thạc sĩ kinh tế này bị điều tra.
Công an tỉnh Bình Thuận vừa thu giữ bằng tiến sĩ (được xác định giả mạo) của Trường đại học (ĐH) Valderthilt, Mỹ cấp ngày 17-12-2010 cho ông Nguyễn Thành Tín, tức Tommy Tín cùng một số tài liệu để mở rộng điều tra.

                                          
                                                                       Tiến sĩ "dởm" Nguyễn Thành Tín

- Năm 2012, ông Tín cùng vợ thành lập Công ty Khảo thí và Phát triển giáo dục Việt Nam, trụ sở đặt tại Thành phố Phan Thiết và được Sở Kế Hoạch & Đào Tạo (KH&ĐT) tỉnh Bình Thuận cấp giấy chứng nhận đăng ký doanh nghiệp.
Tiếp đến, vợ chồng ông Tín mở Trung tâm Ngoại ngữ Việt - Unesco chuyên dạy tiếng Anh, Hoa, Nga. Toàn bộ giấy tờ thủ tục thành lập công ty, trung tâm đều do người vợ đứng tên.

Theo hồ sơ, vào tháng 10-2013, UBND tỉnh Bình Thuận cấp giấy phép cho Viện Chiến Lược Kinh Tế Xã Hội (thuộc một hội liên hiệp khoa học kinh tế) được phép trú đóng trên địa bàn tỉnh. Viện này do ông Tommy Tín làm viện trưởng, có đăng ký mẫu con dấu tại cơ quan công an.

Được báo báo chí “bốc thơm”

Sau khi trở thành viện trưởng, ông Tommy Tín được nhiều tờ báo viết bài lăng xê, ca ngợi ông là “Người tiến sĩ bén duyên với Bình Thuận”, còn Trung tâm Ngoại ngữ Việt Unesco là “Nơi bắc chiếc cầu văn hóa Việt-Anh”
Chắc chắn giữa ông tiến sĩ và các “cây bút” của làng báo tỉnh này phải có sự “giao tiếp nồng nàn”, chén chú chén anh hoặc có bì thư nặng mỗi lần ông tiến sĩ mở cuộc họp nên mới có sự tâng bốc này.

                                          
            Ông Tín tự giới thiệu mình là giáo sư nhiều trường ĐH của Mỹ; giám đốc tài chính chi nhánh Ngân hàng Chicago;
            cố vấn cấp cao của Walmart, IBM, Pepsi, General Motor...; giám sát viên Chương trình cứu trợ lương thực LHQ…

Với tư cách viện trưởng, ông Tín còn ký được hợp đồng dạy tiếng Anh cho cán bộ, đoàn viên nhiều cơ quan trong tỉnh Bình Thuận. Lễ khai giảng khóa học, logo của Viện Chiến lược kinh tế xã hội được treo giữa hội trường của tỉnh.

Như thế thì người dân nào lại chẳng tin là ông tiến sĩ này là “hàng thật” và là thứ “hàng độc” trong làng trí thức VN? Cho nên trường của ông được gọi là “nơi bắc cầu văn hóa Việt Anh” chắc chắn phải chạy chọt mới xin được vào đây học.
Nhưng học hoài, học mãi mà chắc chỉ thấy dốt đi chứ không thấy khá hơn. Vậy thì đừng hỏi tại sao nhiều cậu sinh viên VN học ở các trường “danh tiếng” mà nói tiếng Anh ngọng líu, ngọng lo hoặc có cả những ông tiến sĩ ra nước ngoài mới lòi ra cái sự dốt nát tiếng Anh, tiếng Pháp của mình như nhiều tờ báo đã từng tường thuật.

Ngoài ra, ông Tín còn nhảy sang viết báo, ông đã từng đứng tên tác giả bài báo “Bình Thuận: Dưới góc nhìn của nhà kinh tế”, hướng dẫn cách để tỉnh Bình Thuận phát triển gây xôn xao dư luận.
Khi viết bài báo này, ông Tín lấy tư cách là thạc sĩ tài chính của Học viện Massachusett, Mỹ và là người từng viết hai cuốn sách “bom tấn” về kinh tế có cái tên rất oách là “Kinh tế chiến lược toàn cầu  Tài chính phố Wall cùng nền kinh tế nước Mỹ”.
Không biết những nhà chức trách địa phương Bình Thuận đã kịp thực hiện một mẩu nào về sự hướng dẫn phát triển kinh tế này chưa?

Ông Tín mua bằng "dởm" ở TP Sài Gòn

Những lời lẽ đao to búa lớn cùng cách hành xử của ông viện trưởng khiến nhiều người nghi ngờ.
Ông từng giới thiệu sinh năm 1980, năm 17 tuổi săn được học bổng sang Mỹ du học và ở Mỹ hơn 10 năm trước khi trở về quê hương nhưng ông Tín lại… quên luôn tiếng mẹ đẻ, phát âm lơ lớ rất khó nghe.
Ông Tín cố tình nói theo kiểu đó để ra cái điều mình ở Mỹ lâu quá, nói toàn tiếng Anh nên phải nói lơ lớ cho đúng kịch bản.
Tiếng Việt đã vậy, tiếng Anh còn chán hơn. Nhiều người giỏi tiếng Anh từng bàn luận với ông viện trưởng này đều cho hay hai bên giao tiếp rất khó khăn. Lý do ông Tín đưa ra là mình nói giọng vùng Tây Bắc nước Mỹ nên khó nghe!

Chính những dấu hiệu bất bình thường trên khiến ông viện trưởng Viện Chiến lược kinh tế xã hội lọt vào tầm ngắm của cơ quan công an. Khi bị cơ quan an ninh triệu tập, Tommy Tín khai mình sinh năm 1989, còn Chứng minh nhân dân lại năm sinh là 1980 là giả mạo để phù hợp với thời gian “du học” ở Mỹ!
Ông Tín cũng thừa nhận mình thành lập Viện Chiến lược kinh tế xã hội nhằm bảo trợ chuyên môn cho Trung tâm Ngoại ngữ Việt Unesco. Để được các cơ quan liên quan tin tưởng, năm 2012 ông Tín đã mua bằng tiến sĩ dỏm tại TP. Sài Gòn.

Mở rộng điều tra, cơ quan an ninh được biết ông viện trưởng Tín có hộ khẩu tại thị xã An Nhơn, tỉnh Bình Định. Ông này chẳng đi du học ngày nào và cũng chẳng phải là “Việt kiều”.
Ngoài việc thu giữ bằng tiến sĩ dỏm, cơ quan công an cũng đã lập biên bản thu giữ giấy chứng nhận đăng ký mẫu dấu và con dấu “Viện Chiến lược kinh tế xã hội”; mẫu dấu và con dấu “Hội đồng viện” để tiếp tục làm rõ.
Chưa biết cuộc điều tra của CA còn lòi ra những điều gì nữa đây.

Giảng viên đại học xài bằng tiến sĩ “ma”

Thật ra chưa phải đã hết những ông tiến sĩ dởm này chui cả vào dạy tại các trường Đại Học và Cao Đẳng của VN.
Theo báo Tuổi Trẻ, bất chấp những cảnh báo, nhiều giảng viên của một số trường ÐH, CÐ vẫn sử dụng bằng tiến sĩ “ma” - bằng chưa được thẩm định hoặc không được công nhận tại VN.

Cuối năm 2011, báo này đã thực hiện loạt bài viết về tình trạng nhiều người, trong đó có cán bộ quản lý và giảng viên nhiều trường ÐH, CÐ, học thạc sĩ, tiến sĩ online của các trường ÐH “ma” của Mỹ mở tại VN.
Thời điểm đó có hơn 150 người theo học tiến sĩ của ÐH Quốc tế Mỹ và hơn 200 người theo học thạc sĩ của ÐH quốc tế Adam tại một cơ sở giáo dục ở TP. Sài Gòn. Năm 2012, Bộ GD-ÐT vào cuộc, thanh tra và đóng cửa các chương trình liên kết đào tạo “chui” này.

Danh sách 21 trường ÐH “ma” của Mỹ mà bằng cấp không được công nhận, trong đó có hai ÐH nêu trên, đã được đưa ra và Bộ GD-ÐT khẳng định không công nhận bằng tiến sĩ của các ÐH trong danh sách này. Danh sách 21 trường ĐH Mỹ không được công nhận có sẵn trên trang web. Trường nào cũng có thể biết rất rõ. Nhiều người ngừng học nhưng cũng có không ít người đã “tốt nghiệp” và được cấp “bằng tiến sĩ”.

Hiện vẫn còn 3 người đang sử dụng bằng này

Theo danh sách người có bằng tiến sĩ (tính đến tháng 12-2014) của phòng quản lý khoa học Trường ÐH Sài Gòn mà báo Tuổi Trẻ có được, hiện có ba người đang sử dụng bằng tiến sĩ của ÐH Quốc tế Mỹ tại Việt Nam. Trong số này có hai người là giảng viên gồm bà N.T.L. nhận bằng tiến sĩ năm 2010, ông H.H.T. nhận bằng tiến sĩ năm 2010 và ông L.H.S. nhận bằng năm 2009.

Nói chuyện với nhà báo, ông L.H.S. cho biết thời điểm ông theo học tiến sĩ online của ÐH Quốc tế Mỹ tại VN thì ÐH này được Cục Quản lý giáo dục sau trung học của bang California kiểm định. Ông S. nói thêm:
“Bồi dưỡng kiến thức là nhu cầu cá nhân và chi phí do tôi tự bỏ ra, không lấy từ ngân sách nhà nước. Sau này khi có thông tin về việc không công nhận bằng tiến sĩ của ÐH này ở VN, tôi có hỏi thông tin và được biết từ năm 2009 trở về trước chưa có quy định rõ ràng về việc công nhận hay không công nhận bằng tiến sĩ online tại VN”
Trong khi đó, ông H.H.T. cho biết hiện đang làm thủ tục thẩm định bằng tiến sĩ ÐH Quốc tế Mỹ của mình. Ông T. nói:  “Sáng 20-1, tôi đã đến Tổng lãnh sự quán Mỹ để làm thủ tục xác nhận. Hiện nay quá trình thủ tục thẩm định đang được thực hiện theo yêu cầu của trường”.

Không thể kiểm kê hết những ông giáo sư tiến sĩ này ở hầu hết các trường đại học VN. Rồi đây lớp trẻ sẽ thành những người trí thức như thế nào để góp phần vào việc giao dục cũng như hình thành một lớp trí thức trẻ cho tương lai VN?

Làm văn bằng giả, viết luận thuê ở đâu cũng có

Một chứng cứ cụ thể, công an quận Cầu Giấy, Hà Nội đã triệt phá ổ nhóm làm giả bằng cấp do Lê Văn Bộ cầm đầu. Công an thu gần 10 ngàn phôi mẫu văn bằng, chứng chỉ, học bạ giả của nhiều trường đại học, cao đẳng, trung tâm dạy nghề, Trung học phổ thông trong cả nước; 93 con dấu giả; 91 mặt dấu giả bằng cao su và nhựa của các trường đại học, cao đẳng, trung cấp, các cơ sở giáo dục, con dấu tròn của một số Sở GD&ĐT và UBND các tỉnh; 82 mẫu dấu tên và chức danh của hiệu trưởng, hiệu phó; giám đốc, phó giám đốc các trường đại học, cao đẳng, trung cấp, cơ sở giáo dục đào tạo, các trung tâm trong cả nước cùng 14 máy móc thiết bị chuyên dụng để sản xuất văn bằng chứng chỉ, học bạ giả.

                                          
             Một số mẫu văn bằng dởm, chứng chỉ giả đã được các “lò đào tạo” làm xong chưa kịp giao cho khách hàng.

                                  
                          Rất nhiều các trang web đăng tải công khai việc sản xuất, mua bán văn bằng giả như thế này

                 


Còn muốn viết luận kiểu nào cũng có, bạn chỉ cần gõ vào Google “viết luận văn giùm” là thấy hàng chục “cơ sở” tự giới thiệu viết luận văn thuê “rất có uy tín” kể cả tiếng Anh. Bạn tha hồ chọn, chỉ cần đưa tiền ra là bạn trở thành tiến sĩ có luận án đàng hoàng chứ không phải là bằng giả.

Điều dư luận quan tâm là họ muốn biết 500 ông thạc sĩ, tiến sĩ "dỏm" như đã kể ở trên đang làm gì và ở đâu? Ai sẽ trả lời câu hỏi này?
Văn Quang
~~~~~~~~~~~~~~~~~

                                                                     ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~



__._,_.___

Posted by: "Nhat Lung" 

Sunday, October 11, 2015

Biết mà không nói cũng phạm vào cái tội "đồng loã".


From: Phach Nguyen <
 Sent: Saturday, October 10, 2015 9:14 PM
Subject: Fw: Fwd: FW: Thần Dược - Xin Vui Lòng Phổ Biến Rộng Rãi
 
Biết mà không nói cũng phạm vào cái tội "đồng loã".
             Cách đây cũng không lâu cũng trong vòng vài tháng, tại thành phố Houston có nhà thuốc HOA ĐÀ toạ lạc trên con đường Bellaire đã bị một bà Luật Sư Việt đưa ra toà vì ba mớ thuốc rởm làm chết người (chỉ nghe sao, nói vậy) nội vụ được đưa ra ánh sáng, một đài truyền thông local hoa Kỳ là đài 26 đã đưa người đến điều tea từ ngoài vào trong, họ đã phỏng vấn một anh Cựu Quân Nhân TQLC/QLVNCH là anh Bé đang đi vào lấy thuốc vì anh bị chứng bệnh VIÊM GAN C, các Bác Sĩ Tây Y đã bó tay cho về nhà để an ủi tinh thần vì cầu sống, vì tin tưởng thầy hay, tiền dành dụm trong nhà mang đến cho THẦY bốc thuốc, kết quả từ thời gian được đài 26 phỏng vấn cho đến nay không biết anh Quân Nhân này đã đưa thầy bao nhiêu tiền mà khuôn mặt tiều tuỵ, bụng chương lên như bụng một bà có bầu sắp tới ngày khai hoa nở nhuỵ nên đành âm thầm chịu đựng mua vé máy bay đi về Việt Nam cho gần mồ mả cha ông cùng anh em chiến hữu.

            Cái đau lòng là không hiểu tại sao người Việt Nam lại dễ bị lường gạt và dễ dàng đến thế để :Tiền Mất, Tật Mang" hiện mạng sống là "chỉ mành treo chuông", ngày xưa ngoài trận tuyến bọn Việt Cộng dùng Mỹ Nhân Kế, dùng miệng lưỡi của mấy tên "Chính Trị Viên" dụ dỗ mà không được nay qua xứ văn minh nhất nhì thế giới lại dại dột đi nghe lời mấy tên "lang băm" không rõ gia phả.
           Buồn thay, anh em bên TQLC/QLVNCH lại sắp mất đi một chiến hữu từng sát cánh bên nhau chia ngọt xẻ bùid9e63 chống bọn Cộng Sản Hà Nội xâm lăng.

              Xin được chia xẻ những tên lang băm chờ thời "nước đục thả câu" cho những người nhẹ dạ và thành phố Houston nói riêng cũng như Cộng Đồng Việt Nam nói chung sẽ có bao nhiêu người mù quáng nghe lời dụ dỗ noon ngọt của những tên thầy thuốc 'DỞM:

             Người lính già
             Nguyễn ngọc Phách


  
From: dong tam tamdong343@gmail.com
Sent: Saturday, October 10, 2015 7:40 PM
Subject: Fwd: FW: Thần Dược - Xin Vui Lòng Phổ Biến Rộng Rãi  

Lâu nay nghe quảng cáo trên TV thấy các nhân vật như Kiều Chinh- Nam Lộc- Nguyễn Ngọc Ngạn...và nhiều thật nhiều văn nhân nghệ sĩ nữa đã bán rẻ danh dự của mình vì vài ngàn bạc (chẳng biết có được như vậy hay không) quảng cáo cho các thuốc bá láp cũng như các sản phẩm một cách quá lố, tôi thật vô cùng bực mình. Nghe cứ anh ách trong lòng. Nay đọc bài này thấy như được xả xú-bắp, hả được cơn bực tức bấy lâu nay.
Mong rằng bài này được phổ biến càng sâu rộng càng tốt và hy vọng "đập" vào mắt các vị được mệnh danh là "nhân vật của cộng đồng" để còn biết thế nào là liêm sỉ, thế nào là xấu hổ mà im lặng, rút vào bóng tối cho thiên hạ được nhờ!
Xin cám ơn tác giả thật nhiều.

TĐV.

 
Thần dược!!
Văn Ni

TV nhà tôi không bao giờ tắt. Người ta xem TV để mở rộng kiến thức, còn nhà tôi coi TV để sưởi ấm cái phòng khách và làm từ thiện cho công ty điện SCE. Dẫu muốn hay không tôi cũng phải nuốt cho trôi mấy cái quảng cáo rẻ tiền lè nhè suốt ngày, thét rồi thuộc làu làu lúc nào không biết. Nếu học ESL mà nhớ được như vậy, chắc tôi không dốt như ngày nay.
Nghe hoài sinh bực, tôi định viết bài vạch trần cái trò bịp bộm của mấy ông” Bác sĩ “gỏ leng keng, chuyễn nghề đấm bóp thành Bác Sĩ bào chế thần được để mau thành triệu phú. Nhưng tôi nghĩ lại, chắc không có đài TV hoặc một tờ báo nào nhận đăng bài của tôi đâu, vì nếu công chúng thức tỉnh, không mua thuốc dỏm nửa, các hảng thuốc sập tiệm, thì họ lấy đâu ra quảng cáo mà sống?
Làm sao mà nuốt được khi nghe quảng cáo “thuốc” Đông Trùng Hạ Thảo thu hoạch trên vùng núi cao hiểm trở ở tận Tây Tạng, đem về bào chế theo tiêu chuẩn Mỹ để chỉ bán trong mấy tiệm thuốc bắc Việt Nam, lại On sale mua một tặng một!!
Có nhiều ông bà nổi tiếng trong cộng đồng người Việt đã bán rẻ lương tâm và và danh dự của mình làm “cò mồi” cho bọn cá mập. Trong đó có một ông trí thức [N.N.N.] quảng cáo một sản phẩm tân tiến, kết quả của “sự hợp tác của 3 quốc gia Úc, Mỹ, Đại Hàn”, để chế ra ……“thuốc gội đầu”!!!

Tệ hơn còn có cái ông bà gì đó, dám lấy cái danh dự của mình để chứng minh là “thuốc” đau khớp có hiệu quả tốt trên cá nhân mình. Họ đều là người có trình độ, nhận tiền để xúi người làm bậy, chứ dại gì làm con chuột bạch, để thử nghiệm mấy cái đồ dổm nầy trên cá nhân mình.
Có cô Xướng Ngôn Viên [K.D], quảng cáo mỹ phẩm làm bằng “tinh chất hạt trai”, “bột kim cương”. 

Tội nghiệp cho Cô, chắc cô học luật nhiều nên dốt đặc củ khoai về hóa học. Hạt trai và kim cương thuộc loại khoáng chất thì làm gì có tinh chất?!! Kim cương là tinh thể cũa than ròng, không có phản ứng hóa học với các hóa chất (inert) thì làm làm sao có thể giúp cho sản phẩm làm đẹp cũa cô?!! Lần sau làm ơn nhớ đọc cho kỹ lời quảng cáo trước khi nhận lời.

Dùng tên tuổi mình để làm quảng cáo là chuyện thường tình. Micheal Jordan lợi tức quảng cáo hàng năm lên tới $100 triệu. Tiger Woods kiếm $55 triệu. Nhưng họ dùng tên tuổi mình để đem sự chú ý đến sản phẩm mà mình quảng cáo, chứ không ai dùng danh dự mình để bảo đảm món hàng dổm là thứ thiệt! Không biết mấy vị trí thức nhưng chậm hiểu VN bị chúng gạt, hay họ tình nguyện bán rẻ lương tâm và danh dự cũa mình, để hùa theo bọn con buôn, lường gạt người đồng hương nhẹ dạ?

Có vô số kể hàng dỏm loại nầy. Nào là “Đông trùng hà thảo, “Rêu Hoàng Hậu”, “Bạch Liên Trà”, Nấm “Linh Chi”, “Fucoidan”…..Từ cổ chí kim , có ai nghe đến mấy cái tên lạ quắc nầy bao giờ, không biết họ lượm được ở đâu, đem về quảng cáo rần rộ, “hô biến” thành thần dược, bán như tôm tươi.

Với một chút “động não”, có ai tin một loại thuốc có thể trị bá bịnh, mà toàn là các bịnh nan y?? Đố ai tìm được một loại thuốc Tây trị bịnh cao máu, cao mở, tiểu đường, đồng thời ngăn ngừa ung bứu, chống ung thư, tăng cường miễn nhiễm phòng ngừa bịnh tât ! Chỉ cần một loại thuốc nầy thôi là đủ để thể thay thế cho cả một hệ thống y khoa tân tiến ngày nay.
Nếu thật sự có ai khám phá ra cách ngừa hoặc chữa bịnh ung thư, làm mọc tóc vĩnh viễn, thì đã là một vĩ nhân cũa nhân loại, và đã là triệu phú qua đêm, khỏi chơi cái trò quảng cáo lường gạt nầy chi cho mệt
Để cạnh tranh quảng cáo cho nổi hơn các đối thủ, các “tác giả” nghĩ ra các quảng cáo nghe nổ như sấm, nhưng ngây ngô như con nít. Thí dụ: Sản phẩm được tinh chế từ “mầm tế báo gốc cũa nhau trứng cá hồi”. Chu choa ơi! Nhau chỉ có ở đông vật có vú, lúc có con. 

Cá Hồi làm gì có nhau, mà đây là nhau của trứng cá!!! Hơn nữa, sản phẩm còn ghê gớm hơn nhiều, làm từ “mầm tế bào gốc”(stem cell)!!! Chỉ một câu thôi, nó hàm chứa tất cã những chất liệu kỳ diệu của y khoa, thuốc tiên mà!!!.

Đám lang băm nhắm vào nhu cầu của bịnh nhân để chế ra sản phẩm. Gia đình nào có thân nhân bị mắc bịnh nan y, Bác Sĩ chạy, chuyện xí cô hồn vài trăm bạc mua “”thần dược” về xài thử cầu may là chuyện nhỏ. Tuổi già da nhăn, da xệ, không đũ tiền đi căng da mặt, xài sản phẩm Collagen vừa rẻ vừa để dàng. Mổi nạn nhân cúng cho lang băm vài trăm, đủ cho họ mau làm giàu thành triêu phú.

Phong trào thuốc tiên đang đánh mạnh vào các thành phần “no cơm rững mỡ”. Ngày xưa còn nghèo, không đủ cơm ăn cho no, thì lấy đâu ra mỡ mà rửng? Bây các cụ có check “Obama” gởi tận nhà băng, các mệ giũa móng tiền “bo”rủng rỉnh. Giàu sang sinh lể mể,chuyện nọ kia cho vui vẻ cuộc đời!

Các cụ tuy “ lực bất tòng tâm” nhưng tim còn rộn rả, lâu lâu mới được sổ lòng về Việt Nam để “cứu đói giảm nghèo” cho mấy em chân dài, chém cha cũng dấu dưới gầm giường một hai chai Đông trùng Hạ thảo để xài thử cầu may. Mấy mệ sồn sồn, điện nước bất thường, đầm khô cỏ cháy, đặt hy vọng vào sửa ong chúa sẻ làm mượt da, mát thịt, đầm ướt cỏ tươi. Mổi mệ đóng hụi chết mổi tháng vài chục thôi, cũng đũ giúp các “Bác sĩ”gỏ leng keng thành triệu phú.

Ai có đi Bác Sĩ đông y khám bịnh, thế nào cũng lòi ra bịnh “yếu”: Yếu tim, yếu gan, yếu phổi, yếu phèo…cho nên sinh ra hằng trăm thứ thuốc bổ : bổ tim, bể gan, bổ phổi, bổphèo…! Với Tây Y, có bịnh thì chửa, không bịnh thì đi về, không có chuyện “yếu”. Nếu ‘Yếu”cần uống thuốc “bổ” thì còn có lý, nhưng không “yếu” uống thêm thuốc cho”bổ” thì bó tay, hết bàn!!

Chuyện thần dược xưa như trái đất. Sâm, nhung, mật gấu, sừng tê giác, ngọc dương hải cẩu đã xưa rồi. Gần đây có phong trào nhào Noni, sửa ong chúa, nấm Linh Chi,đang đi vào quên lãng.Hiện tại đang rần rộ phong trào mới đang hốt bạc: Đông trùng hạ thão, rong biển, collagen và tế bào gốc.Bà con lẹ tay mua đi vì giá còn cao, nếu chậm tay sẻ mất giá, quí vị mất đi cơ hội làm từ thiện đó.
Thần dược phải là hàng quí hiếm. Lên núi cao tìm Đông trùng hạ Thảo, hái Sâm, hái nấm Linh Chi, lặn dưới bể sâu hái hái rong biển Fucoidan Rêu hoàng Hậu, leo vách núi cheo leo thu hoạch Yến sào…. chỉ có vua chúa ngày xưa mới có mà xài, bây giờ bán đầy chợ Việt Nam, giá rẻ như bèo, lại đang on sale bao nhiêu cũng bán. Đồ quí hiếm không bao lâu sẻ không quí hiếm còn nữa. Sâm Đại Hàn nay được trồng như củ cải. Đông trùng hạ thảo, nuôi cấy như làm giá. Nấm Linh Chi trồng như nấm mèo, nấm rơm.

Theo thống kê, (Nếu không biết dùng thuốc quí hiếm) tuổi thọ bình quân toàn cầu năm 2010-2013 là 71.0 tuổi, Vua chúa ngày xưa được dùng thuốc quí hiếm nên tuổi thọ các ngài không quá 40!! Có cụ ngày nay có phương tiện sống như vua chúa ngày xưa, dùng các bí quyết gia truyền để mang tuổi thọ cũa mình xuống 40. OK. Nếu đó là nguyện vọng cũa các cụ. Không ai dám cản.

Ai quảng cáo thế nào thì mặc họ, nghe hay không là quyền của chúng ta, đừng để mình bị mắc lừa bởi bọn con buôn.

Chúng ta phải biết rằng những sản phẩm được quảng cáo rần rộ là “thuốc”để trị bịnh đều là “dinh dưởng phụ trội” (Dietary supplement) được ghi chép rỏ ràng trên nhản hiệu cũa hộp. Quảng cáo “chất dinh dưởng phụ” là “thuốc” để trị bịnh là hướng dẫn sai lằm, vi phạm tội lường gạt.

Có ông chủ đài TV, chuyên bán thuốc dổm, tuyên bố thuốc là “thuốc“ của ngài bán, được USDA và FDA cho phép (approved). Đây là quảng cáo lường gạt. Theo luật, nhà sản xuất và nhà phân phối phải ghi danh (register) với cơ quan FDA (Food and Drug Administration), nhưng không bắt buộc phải có giấy phép để sản xuất hoặc bán các sản phẩm nầy. 

Nhản hiệu (label) cũng phải cầu chứng. 

Các ngài ma giáo dùng chử cho phép (approved) thay vì ghi danh (registered). Còn cơ quan USDA (United State Department of Agriculture) không có liên hệ gì đến mấy thứ dổm nầy, để tên vào cho nó xôm tụ mới gạt được người ta chứ!!!.

Theo qui chế về dinh dưởng phụ trội, nhà phân phối có quyền tùy ý phát biểu thế nào cũng được, về sản phẩm cũa mình trên nhản hiệu cầu chứng, thí dụ: trị bá bịnh, bảo đảm có kết quả 100%, không có phản ứng phụ (điều nầy đúng vì nếu sản phẩm làm toàn bằng bột mì thì làm gì có phản ứng phụ), nhưng phải có đính kèm câu sau đây,thường được in bằng chử rất nhỏ để khó đọc hoặc không ai để ý đến: ”These statements have not been evaluated by the Food and Drug Administration. 

This product is not intended to diagnose, treat, cure or prevent any disease.” Xin tạm dịch:“Những phát biểu trên không được FDA kiểm nghiệm.Sản phẩm nầy không có ý định để chẩn đoán, điều trị, chửa lành, hoặc phòng chống bất cứ bịnh tật nào.

Nếu có ai thưa kiện bị lường gạt, nhà sản xuất đưa nhản hiệu có cầu chứng ra mà bảo: Nhản hiệu ghi chú qúa rỏ ràng: Sản phẩm nầy không phải thuốc thang chửa trị gì cã. Làm ơn chống mắt lên đọc giùm. Ai ngu dại bỏ tiền mua thì ráng chịu, chớ có than vẵn!!! Ha! Ha! Ha!


Garden Grove 9/11/2015

Chín Cầu Tre. 


__._,_.___


Posted by: <vneagle_11@yahoo.com

Popular Posts