X

Tuesday, November 24, 2015

BỘ TƯ PHÁP HOA KỲ TRUY TỐ HÌNH SỰ CÔNG TY MỸ USPLABS SẢN XUẤT, BÁN THUỐC DINH DƯỠNG VỚI HÓA CHẤT ĐỘC CỦA TRUNG QUỐC



On Monday, 23 November 2015, 17:48, "> wrote:

Den nay My ra tay truy to  ...ban thuoc dinh duong voi hoa chat doc cua TC.
tth

Envoyé de mon iPad

Début du message transféré :
Expéditeur: CDu <duhuuchi
Date: 23 novembre 2015 08:20:53 UTC+1
Objet: TR : Fw: Fwd: BỘ TƯ PHÁP HOA KỲ TRUY TỐ ....... BÁN THUỐC DINH DƯỠNG VỚI HÓA CHẤT ĐỘC CỦA TRUNG QUỐC


-------- Original Message --------
Subject: Fw: Fwd: BỘ TƯ PHÁP HOA KỲ TRUY TỐ ....... BÁN THUỐC DINH DƯỠNG VỚI HÓA CHẤT ĐỘC CỦA TRUNG QUỐC
From: Ba Nguyen <hbnguyen2005



Nhng ai thường dùng dược tho nên đc qua bn tin này !

Lương Bùi


Subject: Fw: Fwd: BỘ TƯ PHÁP HOA KỲ TRUY TỐ ....... BÁN THUỐC DINH DƯỠNG VỚI HÓA CHẤT ĐỘC CỦA TRUNG QUỐC
Reply-To: thuc ha 
On Saturday, November 21, 2015 1:52 PM, Long Nguyen <wrote:


Date: November 21, 2015 at 12:26:40 PM PST
Subject: BỘ TƯ PHÁP HOA KỲ TRUY TỐ ....... BÁN THUỐC DINH DƯỠNG VỚI HÓA CHẤT ĐỘC CỦA TRUNG QUỐC

BỘ TƯ PHÁP HOA KỲ TRUY TỐ HÌNH SỰ CÔNG TY MỸ USPLABS SẢN XUẤT, BÁN THUỐC DINH DƯỠNG VỚI HÓA CHẤT ĐỘC CỦA TRUNG QUỐC

Thursday, November 19, 2015
Phó Phụ Tá Công Tố Viên Hoa Kỳ Benjamin Mizer họp báo công bố truy tố hình sự
Công ty USPLabs LLC vì tội dùng chất độc của Trung Quốc sản xuất thuốc bổ dinh dưỡng.
VietPress USA (19-11-2015): Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ hôm Thứ Ba vừa qua 16-11-2015 đã mở cuộc họp báo truy tố hình sự đối với Công ty bào chế USPLabs LLC và những người kinh doanh liên quan đến một số sản phẩm thuốc bổ dược thảo bổ sung dinh dưỡng chức năng mang tên Jack3d OxyElite Pro dùng nguyên liệu hóa chất độc hại của Trung Quốc nhưng dối gạt là tinh chất trích lọc từ thảo dược!

Theo cáo trạng, từ năm 2008 đến 2013, Công ty USPLabs LLC và các nhà tổng phát hành của Công ty nầy đã bán ra trên USD400 Triệu các loại sản phẩn Jack3d và OxyElite được sử dụng pha chế từ các hóa chất độc hại của Trung Quốc và dối gạt các nhà bán lẻ và người tiêu dùng rằng chất bổ được trích ly từ các loại thực vật.

Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ cũng cho biết 4 trong 6 Giám đốc của Công ty USPLabs LLC. có trụ sở chính tại Dallas, Texas đã bị bắt vào hôm Thứ Ba và 2 Giám đốc khác đang lẫn trốn mà Bộ Tư Pháp đang chờ họ ra trình diện.

Cuộc họp báo tại thủ đô Washington DC có sự tham dự của FDA cơ quan kiểm soát về an toàn Thực Phẩm và Thuốc; Cơ Quan Thanh Tra Bưu Điện Hoa Kỳ; Hội Đồng Thương Mại Liên Bang FTC; Bộ Quốc Phòng và Cơ Quan Chống Doping Hoa Kỳ.

Bản cáo trạng nói rằng USPlabs LLC sử dụng chất kích thích tổng hợp sản xuất tại Trung Quốc để bào chế ra sản phẩm thuốc bổ dinh dưỡng mang nhãn hiệu Jack3d và OxyElite Pro bán sỉ và lẻ khắp nơi tại Hoa Kỳ và xuất ra nhiều thị trường khác. Hãng sản xuất USPLabs LLC và Ban Giám đốc cùng Công ty phân phối, quảng cáo đã dối gạt rằng đó là sản phẩm dinh dương Hoa Kỳ bổ sung cho sức khỏe con người, được trích ly từ tinh chất của thảo mộc thiên nhiên, không có hóa chất. 
Nên tránh mua sản phẩm Trung Quốc mang Mã vạch
từ "6 90" đến "6 90" như cảnh báo trong hình nầy
của Báo chí, Truyền thông Hoa Kỳ.

Từ California đến Maine, người tiêu dùng đã uống thuốc viên, bột và chất lỏng mỗi ngày, mà họ không hề biết rằng họ đã bị lừa đão, lãng phí tiền bạc và sức khỏe của họ bị tổn hại trầm trọng. Thật không may, các sản phẩm này không phải là những gì giúp cho sức khỏe của người tiêu dùng; mà ngược lại các chất độc do Trung Quốc chế có thể làm cho nhiều người bị hư hại gan, Có người cần phải thay gan nữa! Bản cáo trạng cho biết như thế.

Phó Phụ Tá Công Tố Viên Hoa Kỳ Benjamin Mizer nói tại một cuộc họp báo hôm Thứ Ba rằng, công ty USPlabs đưa ra những tuyên bố giả dối nhằm bảo đảm các hóa chất tổng hợp được mang lọt vào Hoa Kỳ. Ông Mizer còn nói rằng, các bị cáo biết rõ có những cuộc nghiên cứu đã liên hệ các sản phẩm này với độc tố trong gan. 

Trong bản cáo trạng, Bộ Tư pháp cho biết một loạt những chấn thương về gan có liên quan với các sản phẩm OxyElite Pro diễn ra trầm trọng trong năm 2013 và một số người đã phải cấy ghép gan.

Cục Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm Hoa Kỳ FDA đã thông báo cho Công ty USPLabs LLC ngừng tiếp thị vá bán các sản phẩn Jack2d và OxyElite ra thị trường; nhưng Công ty nầy và những Công ty Quảng cáo và Tổng Đại lý phát hành càng nỗ lực lừa gạt để bán hết số hàng tồn kho thay vì phải ngưng hẵn không bán. 

Trước khi có thông tin về cuộc họp báo nầy của Bộ Tư Pháp, cổ phần Chứng khoán của các Công ty sản xuất thực phẩm dinh dưỡng chức năng như GNG Holdings Inc., Vitamin Shoppe và Herbalife Ltd đã bất ngờ tăng vọt. Công ty GNC Holdings phân phối và bán lẻ sản phẩm dinh dưỡng chức năng viết trong một công bố rằng "Bất cứ nhân viên nào của chúng tôi vi phạm về chính sách thi hành luật lệ qui định sẽ bị cho nghỉ việc ngay".

Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ cũng cho biết trong những tuần vừa qua Bộ cũng đã lập hồ sơ truy tố các Công ty liên quan đến sản xuất, phân phối các sản phẩm thực phẩm dinh dưỡng có nguồn gốc không rõ ràng, bao gồm các Công ty như Clifford Woods chuyên bán Trà Taheebo Life Tea; Life Glow Plus; Viruxo, là những Công ty bán các sản phẩm cùng tên để trị bệnh. Bộ Tư pháp cũng truy tố Công ty Optimum Health chuyên bán sản phẩm Kem DMSO Cream dùng cho các điều kiện khác nhau.
Nam Hàn đang kiểm tra lô hàng thuốc
Thị người từ Trung Quốc nhập lậu
.Ủy ban Thương mại Liên bang cũng đã đệ đơn kiện chống lại Công ty Sunrise Nutraceuticals LLC, liên quan đến sản phẩm y tế chức năng và Công ty Quảng cáo NPB Advertising Nic. về hành vi tham gia quảng cáo gian dối lừa gạt khách hàng để bán các loại thực phẩm dinh dưỡng chức năng độc hại.

Gần đây Hoa Kỳ đã có nhiều cảnh giác dân chúng không nên mua, sử dụng hàng hóa, thực phẩm, nhất là thuốc men có xuất xứ từ Trung Quốc. Ngày 07-5-2012, Trung Quốc đã bán lậu qua Nam Hàn hằng trăm nghìn viên thuốc bổ gọi là dinh dưỡng; nhưng khi Cảnh sát và Bộ Y tế Nam Hàn tại Seoul bắt được một lô hàng gồm 17.000 lố thuốc viên nầy thì thử nghiệm cho thấy bên trong hoàn toàn là thịt của trẻ em (Link: 


 Tin nầy nói rằng có một tổ chức của một Bác sĩ người Việt tại Hoa Kỳ chuyên nhập các loại thuốc dược thảo trị bệnh và dinh dưỡng từ Việt nam qua bán tại Hoa Kỳ hiện đang bị theo dõi vì các loại nầy có nhiều chất độc và dược liệu không chứng minh được từ Trung Quốc; một trong những loại thuốc có chứa thịt người vì sau khi bị phát hiện tại Nam Hàn, Trung Quốc không thể xuất thuốc thịt người được nên thông qua nhà cung cấp của csVN. Thịt người đang là món ăn khoái khẩu tại Trung Quốc và có nhiều cửa hàng bán thịt người xẻ ra từng phần hay bán nguyên thi thể.Xác của thai nhi thì hầm làm súp nấu với thuốc bắc. Xác thai nhi từ 6 tháng đến trẻ em lối 2 tuổi khi mới chết xác còn tươi thường có giá mua vào ở Bắc Kinh là US$300.00 đến US$500.00.

Hôm 26-10-2015, Bộ Thương Mại Mỹ đã ra lệnh cho Walmart không được dùng các Logo mang hình ảnh Quốc Kỳ Mỹ hay chữ USA để gắn lên các sản phẩm của Trung Quốc sản xuất để lừa gạt khách hàng. Báo chí Hoa Kỳ cảnh giác khác tiêu dùng xem các số Mã vạch Barcode mang số "9 90" đến "6 95" là sản phẩm của Trung Quốc thì tránh đi 


THY MAI. Dịch và tổng hợp.





--
Long Quang Nguyen


Cell: 714-399-8016





__._,_.___

Posted by: loc huong 

Sunday, November 22, 2015

Captagon, ma túy của kẻ khủng bố

 

Captagon, ma túy của kẻ khủng bố

mediaCác viên ma túy captagon do các lực lượng an ninh tịch thu được vào tháng 06/2010.AFP PHOTO/JOSEPH EID
Đêm 13/11/2015, một toán khủng bố đã đột nhập vào nhà hát Bataclan ở Paris và đã xả súng bắn giết không thương tiếc hàng chục người vô tội. Một số nhân chứng đã thoát chết sau vụ thảm sát đã vô tình thấy mặt những kẻ sát nhân đều ghi nhận dáng vẻ lạnh lùng, vô cảm của những kẻ bắn giết.
Báo chí Pháp trong những ngày qua đã nêu bật hiện tượng là những người này có lẽ đã hành động dưới tác động của ma túy hay thuốc kích thích. Một số nguồn tin còn cho rằng chất ma túy đó rất có thể là loại Captagon.
Theo Anne Bernas của RFI, Captagon là một loại thuốc kích thích rất phổ biến tại vùng Cận Đông, và là công cụ được tổ chức Nhà nước Hồi giáo sử dụng cho binh lính của họ, đặc biệt là những ứng viên tiến hành các vụ khủng bố tự sát.
Báo Le Figaro trong số ra ngày 15/11 vừa qua đã phỏng vấn được một nhân chứng cho biết đã nhìn thấy những kẻ khủng bố trước khi những kẻ này ra tay tấn công vào nhà hát Bataclan. Những người này ngồi trên chiếc xe Polo màu đen, với dáng vẻ được mô tả như là những xác chết biết đi, như thể là họ được chích ma túy.
Nhân chứng được Le Figaro đặt tên là Christophe này đã kể lại: “Họ (tức là những kẻ khủng bố) đã đậu xe ngay trước mặt tôi vào lúc mà chỗ đậu xe không còn nhiều. Lúc đó tôi đã thấy là hành vi của họ rất quái lạ. Tài xe lái xe đã có vẻ rất vụng về, tựa như là anh ta chưa rành lái xe”.
Những xác không hồn Vô cảm
Vào lúc đó, nhân chứng của báo Le Figaro đang ở nhà hàng Cellar, số 9 đường Crussol, quận 11 Paris gần nhà hát Bataclan. Anh kể tiếp: “Tôi đã ra gặp họ để bảo rằng họ đã đậu xe không đúng luật. Thế nhưng họ không thèm hạ kiếng xe, và đã nhìn tôi một cách dữ dằn. Nhìn họ giống như những thây ma biết đi, chẳng khác gì những người say ma túy”.
Nhận xét kể trên về tính chất vô cảm, nhẫn tâm, giết người không chớp mắt của những tên khủng bố cũng được nhiều người thoát chết trong vụ tấn công xác nhận, khiến cho nhiều quan sát viên cho rằng các thủ phạm đã dùng chất kích thích trước lúc hành sự, và rất có thể đó là chất Captagon, một loại thuốc kích thích gây hưng phấn, làm con người mất hẳn nhân tính. Đây là loại ma túy ngày càng được sử dụng trong hàng ngũ thánh chiến hay nơi những người muốn thực hiện khủng bố tự sát
Theo tuần báo Pháp Le Point, tác giả vụ khủng bố ở Sousse, Tunisia, tháng Sáu vừa qua, đã sử dụng Captagon, và những ống chích có chất ma túy này đã được tìm thấy tại những nơi cư trú của Salah Abdeslam, kẻ bị cho là đã đứng sau vụ khủng bố ở Paris đêm 13/11, và những đồng lỏa của nhân vật này.
Captagon được tạo nên từ chất fénéthylline, một loại amphétmine được ghi trên danh sách các chất kích thích thần kinh Tổ chức Y tế Thế giới OMS từ 30 năm nay. Loại ma túy này có tác dụng làm cho người uống nó hay chích nó có cảm giác là họ có sức mạnh phi thường, cảm nhận là mình bất bại.
Hoàn toàn mất nhân tính
Giáo sư Jean-Pol Tassin, viện INSERM của Pháp và chuyên gia về hiện tượng nghiện, từng giải thích : « Cũng như các loại amphétamine khác, chất ma túy này dẫn đến việc không biết mệt mỏi, cảnh giác cao hơn và làm mất đi sự đánh giá – jugement-. Nó tạo cảm giác cho người sử dụng là mình đầy uy lực, là ‘vua thế giới’ ».
Nhưng một khi tác động của thuốc kích thích giảm đi, thì người sử dụng bị chuyển qua một loại bệnh tâm lý, với các chức năng tinh thần bi suy thoái, với trạng thái hưng phấn được tiếp nối bằng tình trạng trầm cảm. Về cơ thể thì người dùng chất này không còn cảm thấy đau đớn, sợ sệt...
Cho nên nếu một kẻ khủng bố bị câu lưu trong tình trạng này, tức là tình trạng bị chất ma túy khống chế, thì kẻ khủng bố đó không cảm nhận bất cứ gì, không bị sức ép của bất cứ gì, về cơ thể hay tâm lý.
Những người thoát nạn trong vụ thảm sát ở nhà hát Bataclan đêm 13/11 kể lại là các kẻ khủng bố có vẻ hoàn toàn không còn tri giác, mất đi tính người và có dáng dấp của những người bị say ma túy nặng nề, những dấu hiệu rất giống trạng thái do chất Captagon gây ra.
Mọi người đều nhớ lại hình ảnh chụp được trong vụ khủng bố ở Sousse (Tunisia) cho thấy thủ phạm Seifeddine Rezgui, cầm vũ khí trên tay đi trên bãi biển mặt tươi cười. Dưới hệ quả của chất ma túy, giết người đối với họ là một hành động hoàn toàn không nghĩa lý gì hết.
Captagon hiện nay được bán ở Syria cho chiến binh của phe đối lập, Quân đội Syria Tự do, cho Mặt trận al-Nostra thân al Qaeda và tổ chức Nhà nước Hồi giáo. Giới buôn ma túy trong vùng giàu to nhờ loại thuốc này, tình hình hỗn loạn ở Syria càng tạo điều kiện thuận lợi. Một người đã mỉa mai : « Hiện nay có ai quan tâm đến chuyện này nữa đâu », trong lúc mà sử dụng ma túy là điều cấm kỵ trong luật Hồi giáo.
Một loại ma túy « thịnh hành » trong thế giới Ả Rập
Captagon đang trở thành « thần dược » của kẻ khủng bố, nhưng chất ma túy này phải nói là thường được sử dụng từ lâu trong thế giới Ả Rập. Cách đây 15 năm, những viên thuốc bé nhỏ màu trắng sản xuất ở Thổ Nhĩ Kỳ và Syria được chủ yếu bán qua các nước vùng Vịnh.
Theo một báo cáo của Cơ quan Liên Hiệp Quốc chống ma túy và tội ác UNODC, thì một viên Captagon chỉ có giá vài cent ở Liban, nhưng khi bán lại cho các nước vùng Vịnh thì giá mỗi viên lên đến vài chục đô la. Ngày 2/11 vừa qua, ngành tư pháp Liban đã kết tội một 10 người về tội buôn ma túy và trong đó có một ông hoàng Ả Rập Xê Út. Những người này đã tìm cách đưa gần 2 tấn Captagon viên ra khỏi Liban, trên một chiếc máy bay riêng. Đây là vụ tịch thu ma túy lớn nhất chưa từng xẩy ra ở phi trường Beyrouth.
Tháng Tư năm ngoái, 2014, 15 triệu viên Captagon đã bị tịch thu ở hải cảng của thủ đô Liban, ma túy được giấu trong những container bắp ngô. Ngành chống buôn lậu ma túy Ả Rập Xê Út ngày 15/11 vừa qua, cho biết đã tịch thu 22,4 triệu viên amphétamine trong một năm.
Nhưng không phải chỉ có giới khủng bố hiện nay sử dụng amphétamine, theo một số tài liệu, chiến sĩ cảm tử Thần phong Nhật Bản và lính Đức Quốc xã cũng đã sử dụng chất này và do quân đội cung cấp.



__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Thursday, November 19, 2015

facebook…

 


facebook…

Góc của Phan

Góc của Phan: facebook…
Từ khi có những trang mạng xã hội mà facebook là tiêu biểu, có người ý kiến là phương tiện giao tiếp hiện đại này đã phần nào làm cho con người mất đi khả năng giao tiếp truyền thống của loài người. 

Chẳng hạn như trước đây, hai người không quen biết, nhưng đứng đợi xe bus ở cùng trạm, khả năng họ nói chuyện với nhau là rất cao. Họ nói về thời tiết, hay sẽ nói về thể thao từ gợi ý ở cái mũ của một anh cho biết anh là ủng hộ viên của một đội nào đó, hoặc về một ban nhạc nếu chiếc áo một cô mặc mang hình ban nhạc mà cô ta yêu thích. Họ nói chuyện để ít nhất cũng không nhàm chán với thời gian chờ xe bus tới. 

Nhưng cũng hai người ấy bây giờ khi đợi xe bus, mỗi người dán mắt vào cái điện thoại của mình, chứ không trò chuyện với nhau nữa. Thậm chí vợ chồng cùng ngồi đợi được dọn thức ăn ở nhà hàng thì mỗi người cũng dán mắt vào cái điện thoại cá nhân, ít trò chuyện hơn xưa. Nên chúng ta đã quen mắt với những người ngồi đâu cũng căng mắt với cái điện thoại cá nhân; từ người đợi ở văn phòng bác sĩ, tới người đứng sắp hàng đợi trả tiền ở chợ cũng lướt mạng tin tức, thể thao, hay facebook, về chuyện họ đang theo dõi, hoặc quan tâm.
Facebook, ít nhất theo tôi không đơn thuần là một thế giới ảo như nhiều nhận xét của những người am hiểu. Riêng tôi vẫn nghĩ facebook là một thế giới ảo thật nhất so với thế giới thật. Bởi ở đó, nếu bạn có thể nổi giận khi thấy hết sự khiếm nhã của người này, thì bạn lại cảm thấy tự xấu hổ về mình trước lòng bao dung hay tính khiêm nhường của người khác…

Cái độc đáo của facebook là sự đáp ứng được nhu cầu của mọi giới; và tính dân chủ. Nếu những người nổi tiếng có hàng triệu lượt người đọc một câu họ viết ra, thì người thấp cổ bé miệng nhất cũng có vài bạn bè chia sẻ những vui cùng buồn… Tôi có câu chuyện về một người bạn Mỹ trắng thoát chết nhờ facebook. Anh ta bị tâm thần nhẹ nên hãng xưởng vẫn nhận anh ta vô làm công nhân. Nhưng ước mơ của anh ta từ bé là khi lớn lên, anh muốn trở thành một chiến binh trong Lực lượng đặc biệt của Mỹ. Dĩ nhiên anh ta bị từ chối, nhưng lòng đam mê của một người lớn ngây thơ nên anh làm được bao nhiêu tiền, chỉ dùng vào việc mua những bộ quần áo thật đắt tiền của biệt kích Mỹ, những đôi giày đặc biệt của họ cũng rất đắt. Mắc nhất là súng. 

Những cây súng thường thấy trong phim ảnh lại càng mắc tiền… Rồi anh ta mặc đồ biệt kích, mang giày ống cầu kỳ lên tới đầu gối, mà ngay trên đôi giày cũng có trang bị cây súng nhỏ xíu để thoát hiểm khi nguy nan, còn bên giày kia là lưỡi dao găm bé tẹo nhưng cắt được cả dây kẽm gai. Nói tóm lại là rất tốn tiền. Sau đó anh hóa trang như biệt kích trong phim. Nhưng phục kích ở nhà bếp, hay ngoài vườn sau nhà anh. Rồi nhờ mẹ anh ta chụp hình để khi đi làm thì anh khoe bạn bè làm chung. Anh làm chuyện này từ thời còn cực khổ chụp hình bằng phim Kodak và phải đi rửa hình nữa.

Từ khi thị trường Mỹ có bán máy chụp hình digital thì anh ta mặc sức tung hoành; và khi máy quay phim không còn quá đắt đỏ thì anh mua về nhà để đặt máy quay phim rồi tự diễn vai “siêu biệt kích Mỹ”. Và cú đột nhập ngoạn mục nhất của anh là đột nhập vô phòng ngủ của ba mẹ anh qua đường cửa sổ; làm ba mẹ anh phải một phen khiếp hãi. Họ chỉ còn có nước đưa anh vô viện tâm thần. Nhưng cha mẹ của anh rất thương con, nhất là anh không được bình thường như anh em trong gia đình anh. Cha mẹ anh lại khá giả nên họ chỉ bán hết súng đạn thật của anh. Từ đó, anh chỉ được chơi đồ biệt kích và súng… nhựa.

Nhưng facebook ra đời kịp thời để cứu mạng anh vì anh có cơ hội tâm sự về sở thích cá nhân. Và hậu quả là anh bị kẻ xấu lợi dụng, tìm cách kết thân với anh để dụ anh đi làm chuyện xấu. Cha mẹ anh phát giác kịp thời nên báo cảnh sát. Anh cũng may mắn là mới đồng ý chứ chưa tham gia một cuộc đột kích nhà bank nào nên anh thoát được chuyện tù tội…

Cuối cùng là facebook đã cứu mạng anh. Từ một tâm sự là anh sẽ tự tử vì đời biệt kích Mỹ mà chơi súng nhựa thì chết sướng hơn sống. Nhưng cha mẹ anh đã bán hết rồi!

Thế là có một người phụ nữa còn rất trẻ, cô ấy đã tìm cách liên lạc với cha mẹ anh để ngăn chặn một cuộc tự sát của người biệt kích ảo tưởng. Thiên thần đến từ facebook ấy đã tin tưởng không có người đàn ông nào thánh thiện hơn anh ta ở trên đời vì anh ta rất thành thật và ngây thơ; hai là cô tin cô sẽ giúp anh loại bỏ được tư tưởng tự tử với tình bạn chân thành mà cô sẽ giữ mối quan hệ thường xuyên với anh ta…

Câu chuyện về anh bạn Mỹ nhà giàu nhưng bị té ngựa hồi nhỏ làm râm ran dư luận đồng nghiệp trong hãng. Riêng tôi suy nghĩ về hai mặt tốt cũng như xấu của facebook. Từ thế giới ảo mà giống như thật nhất đó đã làm nên những chuyện đáng khen cũng như những chuyện đáng trách. Chuyện nhỏ như con kiến về một người thích nổ, thị order một con cá nướng ở nhà hàng, đem về nhà ăn thì đâu có gì để nói. Vui với chồng con bằng cách của người vợ, người mẹ không biết nấu nướng đâu còn là chuyện dễ sợ trong thời đại này! Nhưng thị lại chụp hình con cá nướng rồi đưa lên facebook cá nhân là tự mình làm. Còn vẽ rắn thêm chân cho những người muốn học hỏi về món cá nướng. Chuyện nổ ra, um xùm một xóm Việt Nam trong hãng.

Nghĩ về facebook. Tôi chỉ có lời xin lỗi những người ham thích vì tôi cũng thấy có hay có dở. Chuyện thường tình trong đời sống có gì không hai mặt đâu? Nhưng tôi vẫn không dùng facebook… là điểm bất phùng thời của tôi. Dù tôi cũng thỉnh thoảng lướt qua để biết chuyện bàng dân thiên hạ, như đoạn facebook khá ngộ nghĩnh sau:

“Ai bảo selfie là khổ. Selfie sướng lắm chớ!” Thử nhuộm tóc, cạo râu, mang mắt kiếng John Lennon tự sướng, tự đa tình với thơ tình, với người tình ảo; rồi thử coi phản ứng phụ của mấy cô em zợ, bà zìa zợ, rồi “mụ zợ”. Biết chết liền.

“Anh đừng nên selfie nhiều nữa
Người ta bảo như thế là ám ảnh về mình
Không tốt cho vận hạn thời gian
Tự kỷ hoài sẽ sinh ra bệnh
Anh đừng ôm facebook nhiều nữa
Vì như thế sẽ lộ cô đơn
Và đừng like nhiều gái đẹp
Người ta bảo cuộc đời không hạnh phúc
Ðừng “còm” tào lao nữa
Anh sẽ bơ vơ
Như người tâm thần ngoài chợ
Như cô hồn hết rú đến la
Ðừng thích những món ăn ngon bằng hình
Những đùi những ngực những mắt những môi
Sẽ lộ ra cái đói
Ðồ cúng chỉ dành cho thế giới bên kia
Thôi anh đừng làm thơ nhiều nữa
Ðừng nhớ em nhiều nữa
Ðất nước này chỉ sống bằng thơ
Nơi nào cũng có rất nhiều kịch sĩ
Hôm nay người ta đọc thơ tự do mà không dân chủ
Khi trên cao không còn tôn giáo
Chúng ta chỉ có bầy đàn tôn vinh Ðảng
Nhớ đừng selfie…
Đặng Hiền (trích fb)

Và tôi rất thích đọc những trang facebook của người trong nước như một cách tìm hiểu về quê cũ mà không cần thông qua báo chí nhà nước để có phần trăm khả tín cao hơn… Đọc facebook của người trong nước giống như chơi ráp puzzle. Những mảnh ghép muôn hình vạn trạng từ những trang facebook, nhưng kết nối lại thì thấy được bức tranh toàn cảnh trong nước mà mình đã xa xăm. Đoạn văn mới nhất trên facebook mà tôi đọc được là:

Tức mà phải phì cười!
Tôi từ Sàigòn ra Hà Nội đến Hồ Gươm xem xong, gọi xích lô hỏi đi đến chợ Đồng Xuân giá bao nhiêu?Anh đạp xích lô bảo 70 nghìn, tôi trả 50 nghìn anh ta đồng ý chở tôi đi. Đến cách chợ Đồng Xuân chừng 300 mét anh bảo tôi xuống. Tôi hỏi anh ta sao lại xuống đây? Anh ấy trả lời 50 nghìn chỉ đến đây thôi! Tôi hỏi sao anh đồng ý giá ban đầu là 50 nghìn mà bây giờ anh nói thế? Rồi anh ta đáp gọn hơ: “Anh thông cảm cho ở đây, Đảng lừa dân cho nên dân chúng em phải lừa nhau mà sống!”
Tôi vừa tức mà phải cười rồi trả tiền và bỏ đi. Anh ta còn nói thêm: “Không lừa không phải Cộng Sản, không đi chàng hảng không phải Việt Minh, không ăn nói linh tinh không phải ủy viên bộ chính trị, không có học vị mới vào trung ương”.
Chán thật, nhưng vụ này có thật nha!
Theo Facebooker Lai Nguyễn

Nói tới cười, theo những nhà khoa học, nhà tâm lý học, thì cười là một biểu hiện hạnh phúc của con người; và ngược lại thì khóc là một biểu hiện đau khổ của con người. Nhưng trong đời sống, chúng ta từng chứng kiến một người hay tin mình được tuyển chọn vào trường đại học mơ ước; sao người đó không cười như điên như dại mà bật khóc? Hiểu theo một cách nào đó thì khóc không hẳn là biểu hiện đau khổ mà đôi khi hành động khóc lại biểu hiện một niềm hạnh phúc bất ngờ đến; lớn hơn sự mong đợi. Nên cười, cũng không hẳn là biểu hiện hạnh phúc tuyệt đối, mà đôi khi, chẳng biết nói gì với sự trớ trêu thì người ta nở một nụ cười… cay đắng, chua chát, tùy người.

Nhưng tức mà phải phì cười như anh Lai Nguyễn trong đoạn facebook ở trên, thì chúng ta nên đọc ra những ẩn ngữ trong chữ nghĩa vì anh còn sống trong nước! Một đoạn văn kể chuyện với chữ nghĩa, giọng kể của một người có tính hóm hỉnh, tính khôi hài như anh Lai Nguyễn thì chắc chắn anh là một người vui tính; người dễ có thiện cảm cho những người có giao tiếp với anh. Và vui tính, hóm hỉnh, thường đồng nghĩa với thông minh. Bởi một người si khờ không tạo được tiếng cười sâu sắc, duyên dáng như anh – nhất là qua chữ viết.

Chỉ là một chuyện kể ngắn, một chuyện cười (có thật hay không cũng tùy người đọc); một chuyện cười trong đời sống ở Hà nội bây giờ. Nhưng qua nội dung và cách chọn từ để trình bày sao cho duyên dáng để gây cười. Tác giả đã gởi tới người đọc một bối cảnh xã hội bát nháo, mất gốc, đứt rễ… tới vô phương. Trong câu, “đảng lừa dân cho nên dân chúng em phải lừa nhau mà sống!” Đọc xong chẳng nhịn được cười, nhưng là cười ra nước mắt với một dân tộc tự hào về văn hóa, truyền thống lâu đời. 

Thế mà bây giờ người dân phải lừa nhau mà sống; chỉ vì cái đảng cầm quyền, có lực lượng công an trị hùng mạnh để khống chế mọi con đường sống cho đàng hoàng tử tế như truyền thống. Nói cách gì cũng không thể phủ nhận là đảng đã thành công trong quá trình lưu manh hóa nhân dân.

Thật ra, anh Lai Nguyễn viết đến đó đã đủ giá trị cáo trạng trong ý văn ngầm; đủ sức gây cười cho người đọc hời hợt mua vui; và đủ thấm thía cho người đọc tư duy. Anh không cần phải đưa thêm lời nói thêm của người đạp xích lô vào, “không lừa không phải Cộng sản, không đi chàng hảng không phải Việt minh, không ăn nói linh tinh không phải ủy viên bộ chính trị, không có học vị mới vào trung ương”.

Có thể do người Việt thích ăn nói văn vẻ nên hay đặt vè cho người bình dân dễ nhớ. Chứ ai đọc câu văn, “đảng lừa dân cho nên dân chúng em phải lừa nhau mà sống”. Một câu văn bình dị ấy thôi đã nói lên được hai thế lực đối trọng trong xã hội Hà nội, (xã hội trong nước) là một bên bị trị là người dân; bên cai trị là đảng. Và đảng phái chính trị nào chả muốn chiếm lòng dân để làm hậu thuẫn cho đảng mình; chỉ trừ đảng cướp là muốn lưu manh hóa người dân để dễ dàng chấp nhận mình.

Dù sao, cũng cảm ơn anh Lai Nguyễn đã kể chuyện trên facebook cho người Việt muôn phương biết được đồng bào của mình ở đất ngàn năm văn vật bây giờ là như thế đó! Cái nôi văn hóa của dân tộc không còn trăm họ một nhà như xưa. Người người, ngày ngày, phải lừa nhau mà sống dưới bóng cờ đỏ sao vàng. Đó là thảm họa diệt vong.

Cũng xin hầu chuyện cùng bạn đọc, về một câu chuyện tôi nhớ mãi về nguyên quán của mình. Được sinh ra ở Sài gòn, nhưng nghĩ về nguồn gốc con nhà di cư nên dịp nghỉ hè năm 1978, tôi nghỉ hè nê rủ một người bạn thân trong trường trung học, cùng tôi làm một chuyến ra Bắc để tôi được tận mắt thấy nguyên quán của tôi.

Chúng tôi chu du từ Hà nội về Nam định, rồi lang bạt ra tới Hải phòng để cố tìm thăm người dì ruột của tôi. Chuyện thứ nhất là cô hàng cà phê gấp đôi tuổi chúng tôi lúc bấy giờ, khi nghe bạn tôi trả lời câu hỏi “hai bác dùng gì?” Gặp tên bạn Nam bộ rặt nên tỉnh bơ nói, “cho hai ly cà phê đá”. Sau đó, cô và những người ngồi quán cùng cười chúng tôi vì ngoài Bắc không uống nước đá.

Nhưng cô hàng cà phê khá tử tế, hay tại tôi đến chỗ cô ngồi để xin trả tiền chứ không dám hách dịch gọi cô ra tận bàn chúng tôi mà tính tiền, nên cô thương hại, không “hét giá” hai ly cà phê đen nóng. Tôi thấy cô tử tế nên đưa địa chỉ của dì tôi ra, và hỏi thăm bao xa.

Cô nói luôn một hơi, “Hai bác trẻ khỏe. Đi bộ một thoáng cũng tới. Nhưng ngặt là không biết ngõ. Đành đi xích lô vậy! Nhưng đám xích lô ở đây khoác bốn nghìn (tôi không nhớ tiền tệ lúc bấy giờ nên xin nói tượng trưng thôi!) thì hai bác trả dưới hai nghìn là vừa.”

Nhưng khi tôi trả giá với anh xích lô thì anh ta đòi tới tám nghìn. Tôi làm sao dám trả dưới bốn nghìn. Nên tôi trả giá là bốn nghìn. Anh ta nắm ngực áo anh ta kéo ra cho tôi xem… có biết anh ta là ai không? (Tôi chỉ biết đó là cái áo của bộ đội. Còn anh ta là bộ đội thật hay giả thì làm sao tôi biết!) Nhưng anh ta đồng ý bớt giá xuống sáu nghìn.
Tôi còn đang phân vân thì tên bạn tôi thúc cùi chõ hắn vào hông tôi, đại ý là không đáng. Thế là chúng tôi lên xe đi. Nhưng anh xích lô đạp xe chậm hơn cả người đi bộ. Tôi nghĩ là anh cố tình làm cho chúng tôi nản, thì xuống xe đi bộ, nhưng vẫn phải trả tiền.
Nhưng tên bạn tôi bắt đầu giở trò đểu Nam bộ ra chơi với Bắc kỳ mới là không biết lượng sức mình! Nó nói với anh xích lô, “chừng nào tới, nhớ kêu dậy dùm nha. Đừng chạy quá xa địa chỉ nhà là nó không có tiền trả đâu?”
Thế là nó ngã người ra tối đa, và ngủ.
Anh xích lô đạp thêm được chừng vài trăm thước. Đúng là con đường đau khổ đã tới ngã rẽ, như một ngõ hẻm ở Sài gòn. Anh ta nói với tôi, “Xin hai bác xuống đây cho. Hai bác trẻ khỏe thì đi bộ mươi bước, rẽ vào cái ngõ trước mặt (theo tay chỉ của anh ta). Hai bác chỉ nhìn số nhà là tìm được họ hàng”.
Tên bạn tôi thức giấc đúng như đồng hồ Thụy sĩ. Nó chu mỏ Nam kỳ ra đấu khẩu với Bắc kỳ mới càng là không biết lượng sức, “Anh đã ăn tiền để đưa chúng tôi đến nơi. Sao lại bỏ chúng tôi dọc đường?”
“Mẹ mày thằng ranh con. Mày có biết ông là ai ở đây không? Tiên sư bố mày lếu láo. Ông vặn cổ mày đằng trước ra đằng sau…”
Anh xích lô chửi tràn giang đại hải, tục tĩu vô song đến không dám viết lại dù tôi rất nhớ. Nhưng tôi thấy thua rồi khi quanh xe xích lô chúng tôi đi là một bọn đầu gấu với gậy gộc đã vây quanh.
Tôi gạt bạn tôi sang một bên để tôi nói chuyện. Tôi gạt bỏ chuyện anh xích lô khoác lác về việc anh đi đánh Trung quốc ở biên giới Tây bắc để bảo vệ hòa bình cho chúng tôi. Bây giờ thương tật trở về, còn phải đạp xích lô để kiếm sống qua ngày. Sao lại đối xử với anh… như tàn dư Mỹ Ngụy!
Đúng là tức mà phải phì cười với cái chính trị ba xu của dân miền bắc. Nhưng tiến thoái lưỡng nan. Tôi đành đồng ý trả sáu ngàn… cho một vụ lường gạt thấy rõ. Nhưng miền Bắc xã hội chủ nghĩa tượng trưng cao độ nhất trong tôi muôn đời là khi anh xích lô – cựu bộ đội cầm sáu ngàn của tôi. Anh nói thêm, “Bác cho cháu xin thêm sáu nghìn nữa?”

Tôi hỏi anh, “Thì chúng ta thỏa thuận là sáu ngàn. Bây giờ tôi đưa cho anh sáu ngàn. Anh còn muốn gì nữa?”
“Cơ khổ cho bác bị Mỹ Nguỵ đầu độc tới u mê. Ban nãy cháu thưa với bác là sáu nghìn cho mỗi người. Bác đi xe cháu hai người thì phải trả cho cháu mười hai nghìn mới phải chứ!”

Tôi tức cành hông, tức ói máu Nam bộ. Nhưng bốn bề thọ địch Bắc kỳ nên đành móc thêm sáu ngàn… để từ đó, cho vàng cũng không về quê tôi nữa!

Kể lại chuyện xưa với anh Lai Nguyễn và bạn đọc để chia chung nỗi buồn, niềm đau… là chúng ta đã thực sự mất miền Bắc dưới màu cờ đỏ sao vàng từ ngày 2 tháng 9 năm 1945. Không phải lỗi của đồng bào miền Bắc mà là lỗi của đồng bào miền Nam vui hưởng thanh bình dưới thể chế cộng hòa, tự do của hai nền Đệ nhất và Đệ nhị cộng hòa ở miền Nam. Cái giá phải trả là chúng ta phải chịu đựng hậu quả về người anh em bệnh hoạn suốt đời do đảng Cộng sản Việt Nam và chủ nghĩa cộng sản thế giới đầu độc.

Hài hước hay dí dỏm trên sân khấu hay trang viết cũng chung một nụ cười. Còn giọt đắng đọng lại trong mắt mỗi người lại tùy lương tri cá nhân. Facebook. Nghĩ cho cùng cũng chỉ là một tấm gương phản chiếu. Người viết lên đó tốt hay xấu thì tấm gương phản chiếu cũng chỉ làm được công việc duy nhất của nó là phản chiếu trung thực. Từ đó, đồng bọn thì bất phân phải trái; nên người biết phải trái sẽ không có đồng bọn trên facebook. Nên sử dụng một phương tiện giao tiếp hiện đại, ngoài khả năng kỹ thuật cần thiết, người ta cũng cần tới tri thức và nhân tâm. Đừng viết lên facebook những điều mụ mị vì đó là bằng chứng mụ mị nhất của người viết.
Phan
_



__._,_.___

Posted by: truc nguyen 

Dạy Con


 
   
 Nhà văn Nguyễn Đạt Thịnh

Dạy Con
(VienDongDaily.Com - 14/11/2015)
                Nguyễn Đạt Thịnh


Có thể vì thiếu liên hệ đến chiến tranh Việt Nam, nên ông Bush Già -George H.W. Bush- không biết câu đầu trong hai câu vè lục bát “Dạy con từ thuở còn thơ/ Dạy vợ, từ thuở bơ vơ mới về...”.
Và vì không biết nên ông mới làm công việc trái khoáy là năm nay -vào tuổi gần xuống lỗ- ông vẫn thích dạy con, trong lúc con trai ông -cựu tổng thống George W. Bush- cũng đã 69 tuổi; cái tuổi không còn học được qua lời khuyên răn trực tiếp.

Nhưng ông Bush Già vẫn muốn dạy con, ông nói những điều gia huấn cho tiểu-sử gia Jon Meacham ghi nhận, rồi viết vào quyển tiểu sử đời ông, quyển “Destiny and Power: The American Odyssey of George Herbert Walker Bush.” (Số Mệnh và Quyền Lực: Cuộc Nổi Trôi Lịch Sử của Ông George Herbert Walker Bush).

Lịch sử Hoa Kỳ có 2 vị tổng thống mang tên Bush, nên để phân biệt, người đời gọi ông Bush Già là 41 và con ông là Bush 43; thứ tự bố con ông làm tổng thống Hoa Kỳ; chen giữa 2 bố con là Bill Clinton, vị tổng thống thứ 42.

Bush 41 và Bush 43
Ông 41 nói, lỗi lầm quan trọng nhất của ông 43 là cuộc chinh phạt Iraq; lỗi lầm vì tính vô lý của cuộc chiến tranh -41 tấn công Iraq vì "tưởng" là Saddam Hussein chế tạo, tàng trữ bom nguyên tử; và lỗi lầm còn vì đem treo cổ Hussein, tạo ra tình trạng trống vắng quyền lực mà hậu quả là cuộc chiến tranh giáo phái để tranh dành vị thế cầm quyền; cuộc chiến cho đến giờ này vẫn chưa giải quyết được, và Hoa Kỳ cũng vẫn chưa rút được chân ra khỏi vùng sa mạc cát lún, bất chấp chiến lược "không chạm gót xuống chiến trường" của vị tổng thống thứ 44 -Barack Obama.

Bush 41 còn chê Bush 43 dùng ngôn từ vô chính trị trên sân khấu chính trị; điều này quá đúng, vì quả thật 43 thiếu thận trọng khi phát ngôn, như câu 43 nói hôm 20 tháng Tám 2002, được ghi trong quyển Bush at War (2003), trang 145-146, "Tôi là tổng tư lệnh; tôi không cần phải giải thích những điều tôi tuyên bố; đó là đặc quyền của một tổng thống. Có thể mọi người phải giải thích với tôi những điều họ nói, những việc họ làm, nhưng tôi không cần giải thích với ai cả."

Một câu khác, "Thượng Đế bảo tôi tấn công Al Qaeda, thì tôi tấn công Al Qaeda; Thượng Đế bảo tôi tấn công Saddam, thì tôi tấn công Saddam." Do Haaretz ghi nhận ngày 24 tháng Sáu 2003.

Một câu khác nữa, 43 nói trong cuộc họp báo hôm 16 tháng Chín 2006, "Thoả ước Geneva nói là chúng ta không được xúc phạm nhân phẩm của con người. Nhưng xúc phạm nhân phẩm của con người là cái quái gì?”

41 nói, "những câu nói 'giựt gân' như vậy tạo ra những 'tít' lớn trên báo chí, nhưng không giải quyết được điều gì cả."

Ngoài tội tạo ra hỗn loạn Trung Đông vì giết Saddam Hussein, khiến có khoảng trống vắng trên chính trường Ả Rập, và tội không uốn lưỡi đủ 7 lần trước khi tuyên bố, 41 còn rầy 43 về tội dung túng gian thần.

Hai gian thần bị 41 gọi đích danh ra hài tội là phó tổng thống Dick Cheney, và bộ trưởng Quốc Phòng Donald Rumsfeld, mà 41 mệnh danh là bọn “iron-ass”, một chữ mà chính Google Ngram cũng nhìn nhận là đã thất truyền từ năm 1915, với mức độ sử dụng chỉ có 0.000000045%.

Dịch từng chữ thì "iron-ass" là mông thép, mô tả những người đi mô tô hàng ngàn dậm đường mà mông vẫn còn nguyên.

Hai gian thần đít thép đang hiến kế cho quân vương 43
Chính 41 cũng đã từng sử dụng Cheney vào chức vụ bộ trưởng Quốc Phòng, nhưng ông chê là sau vụ khủng bố 9/11, Cheney trở thành quẩn, thành đít thép, thích dùng quân lực để đạt mọi mục đích mong muốn.

Về Rumsfeld, 41 nhận xét, "Ông ta không biết khiêm tốn là gì cả; ông ta không chấp nhận cho người khác quyền có quan điểm khác quan điểm của ông ta."

Tối Chủ Nhật, mùng 8 tháng Mười, 2015, tác giả Meacham, người viết hồi ký cho 41 nói với 43 là nguyên tổng thống George H. W. Bush không tài giỏi như Ronald Reagan cũng không xuất sắc như John F. Kennedy, nhưng ông ta là một người Mỹ yêu nước, sáng suốt, và đặt quyền lợi Hoa Kỳ cao hơn mọi giá trị khác. Meacham nói toàn bộ những điều 41 nói với ông đều được chính tay 41 ghi chép vào nhật ký.
Trả lời cuộc phỏng vấn của đài Fox News, Tổng Thống Obama nhận định là người Mỹ chưa đánh giá đúng tài năng của Bush 41. Nhắc lại cuộc tấn công thứ nhất Hoa Kỳ đánh chế độ Saddam Hussein dưới quyền tổng tư lệnh của 41, Obama khen 41 sáng suốt chấp nhận lời cầu hoà của Hussein để chấm dứt chiến tranh.

"Phải theo dõi những quyết định thận trọng của 41 trong lúc ông giải quyết những vấn đề ngoại giao và nội vụ mới thấy ông rất sáng suốt và kỹ lưỡng," Obama nói. "Tôi nghĩ là Hoa Kỳ chưa hiểu đúng tài năng của ông."

Một năm trước, tổng thống Bush 43 cũng viết quyển “41: A Portrait of My Father” (41: Chân Dung của Bố Tôi"; ông ca tụng 41 rất tài giỏi, mặc dù chỉ có một nhiệm kỳ. 43 viết, "Bố tôi cao thượng và ngọt ngào với mọi người; tôi tin là sau này mọi người hiểu rõ bố tôi hơn."

Tác giả quyển “Destiny and Power: The American Odyssey of George Herbert Walker Bush.” -ông Meacham nói, "Tôi viết về một phi công của Hải Quân Hoa Kỳ, một chính khách dân cử trong quốc hội Hoa Kỳ, một chủ tịch đảng Cộng Hoà toàn quốc, một đại sứ Hoa Kỳ tại Liên Hiệp Quốc, một đại sứ Hoa Kỳ tại Trung Quốc, một giám đốc CIA, một vị phó tổng thống, và một vị tổng thống. Qua ngần đó chức vụ ông George H.W. Bush vẫn giữ được một nét đặc thù: ông đặt quyền lợi của Hoa Kỳ lên địa vị tối thượng."

Meacham ca tụng 41, Obama cũng ca tụng 41, không ai nói đến điều sai lầm của H.W. là ông không biết yếu tố thời điểm trong nghệ thuật dạy con.

Ngày 43 còn trẻ ông không đét đít cậu khi cậu say rượu lái xe, ông còn bảo bọc cậu trong việc tránh né nghĩa vụ quân sự.

Giờ này ông rầy rà một ông cụ gần 70 về tội nói năng vô trách nhiệm, tội không biết chọn cộng sự viên; những tội lỗi 43 phạm trên dưới 10 năm trước, và giờ này không còn sửa chữa gì được nữa.
Nguyễn Đạt Thịnh


~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Thưa quý vị độc giả,
Tôi hy vọng được quý vị đánh giá bài BÌNH LUẬN THỜI SỰ này là tương đối trung thực và trình bầy đầy đủ một góc cạnh của THỜI SỰ, và người viết đã tế nhị để nhường độc giả phần quan trọng nhất trong việc BÌNH LUẬN "đúng" hay "sai".
Được như vậy, tôi kính mời quý vị đọc tuyển tập BÌNH LUẬN THỜI SỰ gồm 73 bài bình luận tôi viết và in thành sách, dầy 540 trang, bìa cứng, giấy vàng, giá $30.
Mua sách, xin quý vị viết chi phiếu cho tôi (Nguyễn đạt Thịnh), và gửi về địa chỉ:
                                                                       515 Crestwater Ct.
                                                     Houston, T X 77082 - USA
Chân thành cảm ơn quý vị.
Nguyễn đạt Thịnh
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~


__._,_.___

Posted by: "Nhat Lung" 

Popular Posts