GS Nguyễn Văn Tuấn -
Bằng tiến sĩ y Việt Nam không được thế giới công nhận?
Thứ Tư, ngày 27 tháng 8
năm 2014
Nói rằng bằng tiến sĩ y khoa VN không được thế
giới công nhận (1) cũng không hẳn sai, nhưng cũng nên nói thêm rằng bằng bác sĩ
của VN cũng chẳng được ai công nhận. Hai chữ “công nhận” ở đây còn tuỳ vào bối
cảnh. Nếu ứng viên tốt nghiệp tiến sĩ ở VN mà có bài báo khoa học công bố trên
những tập san quốc tế có impact tốt thì ứng viên vẫn có thể xin việc bất cứ nơi
nào trên thế giới.
Còn nếu tiến sĩ VN không có công bố gì thì đúng
là chẳng ai công nhận. Nhưng bác sĩ thì khác, hai chữ “công nhận” gắt gao hơn
tiến sĩ. Bác sĩ có bằng cấp từ VN không được hành nghề khám chữa bệnh ở các
nước phương Tây, vì bằng cấp của họ không được công nhận và họ chưa qua tái
huấn luyện lâm sàng ở nước sở tại.
Bài viết này (1) có vài so sánh theo tôi là dễ
gây ngộ nhận, có lẽ do người phát biểu chưa am hiểu vấn đề đào tạo đại học ở
các nước như Mĩ hay Úc. Không nên so sánh kiểu như “Ở Mỹ không coi trọng TS
bằng bác sĩ. Người Mỹ ít làm TS, và nếu muốn người ta có thể có bằng TS trước
khi trở thành BS” (1). Tôi đồ rằng chính người nói chưa chắc hiểu hệ thống đào
tạo ở các nước như Mĩ hay Úc. Bằng tiến sĩ là thuộc loại academic (hàn lâm),
còn bằng bác sĩ là thuộc loại vocational training (hướng nghiệp). Không nên lẫn
lộn hai triết lí đào tạo này và môi trường tác nghiệp. Nếu hành nghề khám chữa
bệnh thì dĩ nhiên bác sĩ quan trọng hơn tiến sĩ. Nhưng nếu hành nghề nghiên cứu
trong các đại học, viện nghiên cứu, thì tiến sĩ quan trọng hơn bác sĩ.
Nói người Mĩ ít làm tiến sĩ là không hẳn đúng.
Trước đây, các đại học đào tạo ra bác sĩ, nhưng họ chỉ loay hoay khám chữa bệnh
và nặng với nhiệm vụ lâm sàng, nên kiến thức khoa học rất kém. Làm bác sĩ mà
kém khoa học thì chẳng khác gì thợ khám chữa bệnh. Thế là sau này có “phong
trào” học tiến sĩ để thăng tiến trong nghề nghiệp. Nhưng bác sĩ quá bận nên làm
sao có thì giờ đi học tiến sĩ. (Ở Mĩ đâu có học tiến sĩ tại chức như VN). Thế
là có trường đại học đề ra sáng kiến chương trình MD-PhD. Hình như là Đại học
Johns Hopkins có sáng kiến này đầu tiên, rồi sau đó các trường khác làm theo.
Theo chương trình MD-PhD sinh viên học tiền lâm sàng 2 năm, sau đó chuyển sang
chương trình PhD từ 3-5 năm, và sau đó là hoàn tất chương trình lâm sàng 2 năm.
Do đó, khi tốt nghiệp, sinh viên vừa trở thành bác sĩ mà cũng là nhà khoa học
tạm hoàn chỉnh.
Xem thường nghiên cứu cơ bản
Có một câu phát biểu tuy đúng nhưng tôi nghĩ có
hơi hám … nguỵ biện vì so sánh giữa táo và cam: “TS nhiều khi ở lĩnh vực chuyên
sâu quá, làm việc ở các viện nghiên cứu, các labo chưa chắc đã đáp ứng được
nhiệm vụ ở BV là khám chữa bệnh giỏi.”
Câu nói trên nếu từ một bệnh nhân thì có thể bỏ
qua, nhưng nếu từ một bác sĩ thì nó thể hiện cái “ignorance” và thiếu hiểu biết
của người bác sĩ. Nói ngắn gọn: Không có nghiên cứu cơ bản thì không có nền y
khoa hiện đại như hiện nay. Anh chàng bác sĩ cho một viên thuốc và bệnh nhân
khỏi bệnh, và tưởng đó là công của mình, nhưng anh quên rằng để có viên thuốc
đó là một quá trình nghiên cứu công phu, lâu dài, và phải qua bao nhiêu thất
bại mới có được viên thuốc đó. Cách nói đó cho thấy người bác sĩ hời hợt, chỉ
nhìn thấy cái ngọn mà không nhìn thấy cái gốc.
Câu hỏi quan trọng hơn là: Thế nào là “giỏi”? Ai
đánh giá anh là “giỏi”? Ngày ngày khám bệnh, cho thuốc, và thấy bệnh nhân cải
tiến, có bác sĩ nghĩ như vậy mình là giỏi. Bệnh nhân cũng nói mình là giỏi. Thế
là bác sĩ nghĩ mình giỏi thật, và tự hào với cái giỏi đó, xem ai cũng không
giởi bằng mình, ai cũng không quan trọng bằng mình. Có bác sĩ tự xem mình là
thánh, là ông trời con. Một kiểu nói theo tiếng Anh là self-serving và
self-important.
Cho dù có định nghĩa giỏi là gì và có đánh giá
khách quan, một người bác sĩ có thể chữa bệnh giỏi nhưng nếu chỉ dừng ở đó thì
chỉ là người thợ. Ở quê tôi ngày xưa có chú Sáu T, chú chỉ là y tá nhưng do
kinh nghiệm lâu năm, chú là vị cứu tinh cho dân làng mấy chục năm trời (nhưng
cũng không biết bao nhiêu là nạn nhân). Nhưng dù sao thì chú vẫn là “thợ”, chứ
không phải “sĩ”. Để thành “sĩ” người thầy thuốc cần phải biết về khoa học. Để “giỏi”
bác sĩ không chỉ dừng ở chỗ thấy bệnh nhân tốt hơn mà còn phải tìm hiểu có thật
sự thuốc có tác dụng hay cái gì khác, tại sao thuốc có tác dụng và cơ chế tác
dụng là gì, tại sao kháng thuốc, cơ chế kháng thuốc là gì, v.v. Những câu hỏi
đó không thể trả lời bằng lâm sàng, mà phải có nghiên cứu cơ bản. Đó chính là
lí do tại sao nhiều bác sĩ bỏ cả sự nghiệp để theo đuổi nghiên cứu cơ
bản.
Tôi nghĩ cái quan điểm nằm trong câu “Tiến sĩ
nhiều khi ở lĩnh vực chuyên sâu quá, làm việc ở các viện nghiên cứu, các labo
chưa chắc đã đáp ứng được nhiệm vụ ở BV là khám chữa bệnh giỏi” nó nguỵ biện và
nguy hiểm. Nguy hiểm là vì nó khuyên bác sĩ không nên làm nghiên cứu khoa học.
Nguy hiểm là vì nó xem thường nghiên cứu cơ bản và những người dấn thân làm
nghiên cứu cơ bản. Chính vì xem thường nghiên cứu cơ bản nên y khoa VN không
phát triển nổi, không sáng chế được cái gì quan trọng. Để sáng chế cần phải có
nghiên cứu cơ bản. Nhưng nghiên cứu cơ bản ở VN không được xem trọng (thể hiện
qua câu phát biểu vô trách nhiệm trên) thì làm sao sáng chế được gì. Không sáng
chế được thì phải dùng cái của người khác, và thế là biến VN thành một nước lệ
thuộc vào nước ngoài.
CHÂN DUNG 'CÁC ĐẦY TỚ NHÂN DÂN'
Ngạo mạn, dâm ô chính là Lê Duẩn
Già mà lắm con là lão Đỗ Mười
Mưu mô quỷ quyệt là Lê Đức Anh
Nhẫn nhục sống lâu là Võ Nguyên Giáp
Chưa nói đã cười là Nguyễn Minh Triết
*
Giả danh Mác xít là Lê Khả Phiêu
Tham nhũng đớn hèn là cậu y
tá (Nguyễn Tấn Dũng)
Ác thú lộng hành là Nguyễn Văn
Hưởng
Gian manh, trí trá là Nguyễn Sinh
Hùng
Cái gì cũng nhặt là Tô Huy Rứa
*
Không bộ nào chứa là Nguyễn Thiện Nhân
Vì gái quên thân là Nông Đức Mạnh
Thức thời, né tránh là Nguyễn Hải Chuyền
Miệng lưỡi dịu mềm là Vương Đình Huệ
Thiểu năng trí tuệ là Đinh La Thăng
*
Định hướng tối tăm là Nguyễn Phú Trọng
Ghét trung yêu nịnh là Lê Hồng Anh
Phát biểu lăng nhăng là Phạm Vũ Luận
Quen đánh giặc miệng là Trương Tấn Sang
Hán tặc chính danh là Hoàng Trung Hải
*
Thầy gét bạn khinh là Hồ Đức Việt
Dối gian lật lọng là Vũ Văn Ninh
Đổi trắng thay đen là Trương Vĩnh Trọng
Triệt suy phù thịnh là Trần Đình Hoan
Đã dốt lại tham là Lê Thanh Hải
*
Ăn vụng nói dại là Đinh Thế Huynh
Cạn nghĩa cạn tình chính là Tô Lâm
Juda phản chúa là Nguyễn Đức Tri
Tình duyên lận đận là chị Kim Ngân
Vừa béo vừa dâm là Tòng Thị Phóng
*
Dối gian lật lọng là Vũ Văn Ninh
Lên chức nhờ cha là Nguyễn Thanh Nghị
Mặt người dạ thú là Phạm Quý Ngọ
Tính tình ba phải là Phạm Gia Khiêm
Chưa từng thanh liêm là Nguyễn Thế Thảo
*
Ăn tiền tàn bạo là Nguyễn Đức Nhanh
Chạy trốn an toàn là Dương Chí Dũng
Nghìn tỉ tham nhũng là Vinashin
‘Bà con’ Thủ Tướng là Phạm Thanh Bình
Ngậm thị ăn tiền là Vũ Huy Hoàng
*
Xôi thịt mê gái là Trịnh Đình Dũng
Lừa thầy phản bạn là Trương Hòa Bình
Cướp, Giết la làng là Thống
đốc Bình
Ăn no kín tiếng là Cao Đức Phát
Móc ngoặc đi đêm là Ngô Xuân Dụ
COI TÂY TẠNG TRONG TAY TẦU ĐỂ CHUẨN BỊ CHO VN
RỒI MAI CŨNG TRONG TAY TẦU
PREVIEW
BY YAHOO
|
|||||
BÀ CON HÃY TÌM ĐƯỜNG CHẠY RA NƯỚC NGOÀI CHO SỚM NHƯ HỒI
1975 KẺO BỌN TÀU CỘNG ĐẾN CAI TRỊ THÌ CHẠY KHÔNG KỊP NỮA!
MỘT VỊ NI SƯ BỊ ĐỐI XỬ TÀN NHẪN:
COI TÂY TẠNG TRONG TAY TẦU ĐỂ CHUẨN BỊ CHO VN RỒI
MAI CŨNG TRONG TAY TẦU ...
CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI VIỆT TRUNG
NĂM 1979
BATTLEFIELD VIETNAM - PART 01: DIEN BIEN PHU
THE LEGACY
SBTN SPECIAL: PHIM TÀI LIỆU TỘI
ÁC CỘNG SẢN (P1)
SBTN SPECIAL: PHIM TÀI LIỆU TỘI
ÁC CỘNG SẢN (P2)
SBTN
SPECIAL: PHIM TÀI LIỆU TỘI ÁC CỘNG SẢN (P3)
|
|
HA HA HA !
HỐ HỐ HỐ !
KHÔNG BIẾT LÀM THỊT EM NÀO TRƯỚC ĐÂY?
HTTP://DANLAMBAOVN.BLOGSPOT.COM/2014/05/HANG-VAN-CONG-NHAN-BINH-DUONG-INH-
SỐC - LÍNH TRUNG CỘNG HÀNH
HẠ TRA TẤN TÙ BINH VN VÔ CÙNG TÀN BẠO DÃ MAN
__._,_.___
No comments:
Post a Comment
Thanks for watching